ÉO LE

Ảnh: Sưu tầm, minh hoạ


Kẻ nịnh bợ cho học cảm tình
Người trung thực cho là bướn bỉnh
Đường cách mạng sao lắm éo le
Mà đảng ta không hề nói phỉnh

Trước đây nịnh để chui vào đảng
Lên làm quan bản chất khó thay
Ai phấn đấu phải là biết nịnh
Phải có gì xứng đáng trao tay

Và cứ thế một vài thế hệ
Ở trong đảng rặt đám nịnh thần
Cầm cái chắc đảng bị thoái hoá
Sẽ không còn vì nước vì dân

Vào được đảng mới được làm quan
Làm quần chúng suốt đời lính lác
Dù ngay thẳng thì cũng bị quát
Đường cách mạng sao lắm trái ngang

Cũng muốn lắm làm quan cách mạng
Đem sức mình phục vụ nhân dân
Nhưng vấp phải không biết nịnh bợ
Nghĩ thương mình và quá tủi thân
1977
Tú Sụn

CÂY DUỐI

Ảnh: Sưu tầm


Có cây duối dại bên đường
Khẳng khiu cành bé, rắn thường ẩn trong
Thân còng một đoạn rỗng lòng
Rêu xanh xám xịt vây vòng dưới trên
Rễ vồng để khách ngồi lên
Tháng năm đưa đón mãi nên được lòng
Trưa hè hay những chiều đông
Đường xa khách tạm dừng chân trú nhờ
Quanh vùng rác bẩn nhớp nhơ
Vứt quăng bừa bãi duối nhờ vào đây
Đưa lên nuôi tốt thân cây
Vẫn hoa vẫn quả vẫn đầy màu xanh
Gió về giọng vẫn trong lành
Lòng cây rắn ở, trên cành chim ca
Thỏa lòng duối nở nhiều hoa
Để cho nhiều quả, kẻ qua khen thầm
Xuân về nẩy lộc nở mầm
Dẫu là duối dại vẫn nhầm là thông
1979
Trương Quang Tú (Tú Sụn)

CÂY THÔNG

Ảnh: Sưu tầm


Có cây thông đứng giữa rừng
Nào ai biết được thông từng lớn lên
Nắng mưa thông vẫn vững bền
Sớm trưa cùng gió cất lên câu hò
Đã nào ai có tò mò
Dừng chân thưởng thức giọng hò thông đâu
Tiếc thay thông lớn từ lâu
Thân cây thẳng tuột, lá màu xanh sao
Giữa rừng cây đứng cao cao
Mà ai biết được để vào lấy thông
Hoài thân nhưng chẳng buồn lòng
Sự đời là thế, bất công vẫn thường
1979
Trương Quang Tú (Tú Sụn)