ĐÊM MĂNG ĐEN

Ảnh: Sưu tầm


ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

(Cảm tác nhân đọc bài ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ của Hàn Mặc Tử)
ĐÊM MĂNG ĐEN
Trăng lu huyền diệu khắp Măng Đen
Bảng lảng rừng thông loáng ánh đèn
Sương phủ núi rừng đêm vắng lặng
Rùng mình chợt tỉnh, chốn thần tiên

Hãy lắng hãy nghe gió đại ngàn
Vọng về từ thuở tận hồng hoang
Hãy xem dâu bể thời xa ấy
Quên cả u buồn tiếng thở than

Trùng điệp đồi chen lối đốc quanh
Hắt hiu cảnh vật tựa trong tranh
Vẳng xa vọng tiếng côn trùng khản
Tịch mịch chùa xưa cảnh vắng tanh

Triền miên Pa Sỹ mãi ru hời
Mây nước hồn thiêng chậm chậm trôi
Dĩ vãng Măng Đen giờ vẫn vậy
Trào dâng rộn rực cõi lòng tôi
24/7/2021
Tú Sụn

GIẬN MÂY

Ảnh: Sưu tầm


MỘT NỬA TRĂNG
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Hôm nay còn một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi!
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột!
Gió làm nên tội buổi chia phôi!

(Cảm tác nhân đọc bài MỘT NỬA TRĂNG của Hàn Mặc Tử)
GIẬN MÂY
Đêm đêm ngắm nguyệt bớt u sầu
Xót quá bây giờ chẳng thấy đâu
Xa cách triền miên buồn nẫu ruột
Giận mây bàng bạc suốt đêm thâu
22/7/2021
Tú Sụn

CÒN NỬA BẾN SÔNG

Ảnh: Sưu tầm


EM SẮP LẤY CHỒNG
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Được tin em sắp lấy chồng
Anh cười đã lắm, anh buồn cũng ghê.
Em ơi, em nuốt lời thề
Anh lầm anh tưởng gái quê thật thà.

(Cảm tác nhân đọc bài EM SẮP LẤY CHỒNG của Hàn Mặc Tử)
CÒN NỬA BẾN SÔNG
Nắng chiều chia nửa bến sông
Thuyền em lặng lẽ theo dòng bỏ anh
Em ơi, đoạn tuyệt sao đành
Lâu nay anh tưởng lòng thành sắt son
22/7/2021
Tú Sụn

NHỠ CHUYẾN ĐÒ NGANG

Ảnh: Sưu tầm


BẾN HÀN GIANG
Tác giả: Hàn Mặc Tử)
Này đây lời ngọc song song
Xin dâng muôn sóng tơ đồng chơi vơi
Xin dâng này máu đang tươi
Này đây nước mắt giọng cười theo nhau,
Mới hay phong vị nhiệm màu
Môi chưa nhấp cạn mạch sầu đã tuôn
Ớ Địch ơi, lệ có nguồn
Hãy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi
Hôm nay trời lửng lơ trời
Dòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng
Tôi ngồi ở bến Hàn Giang
Khóc thôi mây nước bàng hoàng suốt đêm.

(Cảm tác nhân đọc bài BẾN HÀN GIANG của Hàn Mặc Tử)
NHỠ CHUYẾN ĐÒ NGANG
Triều lui còn vết ngấn bờ
Bâng khuâng nỗi nhớ dật dờ sóng lan
Bâng khuâng trong dạ bất an
Triều lui thuyền nhỡ không sang bên này
Hẹn nhau cuối buổi chiều nay
Nét vui chưa rạng miếng cay đã cài
Tưởng qua đêm lại đến mai
Ngờ đâu từ ấy mộng phai, ước tàn
Một mình sầu bến Hàn Giang
Hương yêu phảng phất miên man với tình
22/7/2021
Tú Sụn

PHIÊU LÃNG

Ảnh: Sưu tầm


ĐỜI PHIÊU LÃNG
Tác giả Hàn Mặc Tử
Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ
Đời anh lưu lạc tự bao giờ
Đi đi… đi mãi nơi vô định
Tìm cái phi thường cái ước mơ
Ở chốn xa xôi em có hay
Nắng mưa đã trải biết bao ngày
Nụ cười ý vị như mai mỉa
Mỉa cái nhân tình lúc đổi thay
Trên đời gió bụi, anh lang thang
Bụng đói như cào lạnh khớp răng
Không có nhà ai cho nghỉ bước
Vì anh là kẻ chẳng giàu sang
Ban đêm anh ngủ túp lều tranh
Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành
Đến sáng hôm sau anh cất bước
Ra đi với cái mộng chưa thành.

(Cảm tác nhân đọc bài ĐỜI PHIÊU LÃNG của Hàn Mặc Tử)
PHIÊU LÃNG
Như khóm lục bình nước cuốn xa
Một thân trôi dạt mãi không nhà
Theo dòng lầm lũi đời cô độc
Phận hẻo đâu màng cái thiết tha

Ngày tháng lang thang khắp chốn trần
Cơ cầu một kiếp bởi văn thân
Ai khinh ai giễu chưa lần hận
Người gạt tình ta mới bất nhân

Dù gì mình cũng đã lần yêu
Mộng đẹp giờ tan với gió chiều
Lưu luyến mà sao thành tuyệt vọng
Vuông tròn chưa có đã buồn hiu

Thầm mong dĩ vãng chỉ là mơ
Muôn thuở dẫu chi vẫn đợi chờ
Phúc đức ba đời ta có được
Ân tình nồng thắm thoả vô bờ
20/7/2021
Tú Sụn

ĐÓN GIÓ

Ảnh: Sưu tầm


ĐÓN GIÓ
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Thơ ra khỏi bút thơ buồn
Ý tôi ra khỏi tâm hồn thì say
Gió xa đón gió xa bay,
Tôi đang hóng mát dưới cây ngô đồng.
Lời chàng cao vót từng không,
Càng xa càng nhớ, càng mong vô ngần.
Một mùa xuân với mùa xuân
Xuân xuân điểm chuyết hương ngần muôn hương

(Cảm tác nhân đọc bài ĐÓN GIÓ của Hàn Mặc Tử)
ĐÓN GIÓ
Buồn, say gì cũng là thơ
Vui, điên gì cũng là thờ thẫn thôi
Chiều nay gió lộng xa khơi
Gió không chịu gió chỗ ngồi ta đây
Chiều nay gió quyện cùng mây
Gió không chịu xuống lòng rày buồn tênh
Một vùng trời đất mông mênh
Nhớ ai, ai nhớ mà nên nỗi này
Càng thương càng nhớ càng say
Càng điên càng thấy u hoài vô biên
Lạy trời xin tỏ niềm riêng
Khiến cho người ấy xuống miền thơ tôi
Mùa thu, mùa thu lá rơi
Vàng ươm, cháy cả khung trời mộng du
19/7/2021
Tú Sụn

NHỚ MÃI NHÀ CHỒ NĂM XƯA

Ảnh: Sưu tầm


ĐÂY THÔN VĨ DẠ
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

(Cảm tác nhân đọc bài ĐÂY THÔN VĨ DẠ của Hàn Mặc Tử)
NHỚ MÃI NHÀ CHỒ NĂM XƯA
Sao không về lại thăm Đà Nẵng?
Nghe sóng âm vang sóng vỗ bờ
Xanh ngát Sơn Trà mây cuốn gió
Mong ai biển biếc mãi xa mờ
Hàn Giang ngày ấy, nhà chồ đã
Thay dáng đổi da thắm sắc màu
Xa xứ, hỏi lòng nay tiếc nhớ
Bao ngày ly biệt, có còn đau
Sóng vẫn âm thầm sóng mãi lan
Gió hiu trong nắng gió mơ màng
Cờ lau héo hắt rêu phong bến
Lửa tắt lâu ngày khói chửa tan
18/7/2021
Tú Sụn

NHẤT VỢ TRÊN ĐỜI

Ảnh: Sưu tầm


NHẤT VỢ NHÌ GIỜI
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nghĩ truyện trần gian cũng nực cười!
Giời nào hơn vợ, vợ hơn giời?
Khôn đến mẹ mày là có một,
Khéo như con tạo cũng thời hai.
Giời dẫu yêu vì, nhưng có phận,
Vợ mà vụng dại, đếch ăn ai.
Cớ sao vợ lại hơn giời nhỉ?
Vợ chỉ hơn giời có cái trai!

(Cảm tác nhân đọc bài NHẤT VỢI NHÌ GIỜI của Nguyễn Khuyến)
NHẤT VỢ TRÊN ĐỜI
Nhiều ông tưng vợ quá buồn cười
Quý hoá chi mà quá vậy trời
Cha mẹ thờ ơ coi lạnh nhạt
Anh em vô cảm xử lôi thôi
Khôn ngoan hiền hậu thì tôn trọng
Xinh đẹp đảm đang hãy trọn lời
Đối xử có tôn ti trật tự
Chớ mà xem nhất vợ trên đời
13/7/2021
Tú Sụn

LỜI CÔ ĐÀO LỰU

Ảnh: Sưu tầm minh hoạ


TẶNG CÔ ĐÀO LỰU
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ngày xưa Lựu muốn lấy ông,
Ông chê Lựu bé, Lựu không biết gì.
Bây giờ Lựu đã đến thời,
Ông muốn lấy Lựu, Lựu chê ông già
Ông già ông khác người ta,
Những cái nhi nhắt, ông ma bằng mười.

(Cảm tác nhân đọc bài TẶNG CÔ ĐÀO LỰU của Nguyễn Khuyến)
LỜI CÔ ĐÀO LỰU
Nếu mà Lựu trót lấy ông
Thì cái nhi nhắt ông không bằng người
Nói ra lại thấy hổ ngươi
Chứ già, già cả kêu trời cũng thua
Ông à, ông chớ có đùa
Địch đâu lại nỗi cố cua làm gì
13/7/2021
Tú Sụn

ĐẠI GIA MẮC LỪA MỸ NỮ

Ảnh: Sưu tầm


THẦY ĐỒ MẮC LỪA GÁI
Tác giả: Nguyễn khuyến
Nắng mưa lần lữa tháng ngày,
Cô tiêu đã lắm thầy vay cũng nhiều.
Yêu người, người lại chẳng yêu,
Chiều hoa, hoa lại chẳng chiều mới căm.
Có đêm thanh vắng bóng hằng,
Thầy đương dở chén cô băng vội nằm,
Trời mưa dở trống canh năm,
Vớ đôi áo mỏng với dăm áo dày.
Thầy đương dở giấc nào hay,
Tỉnh ra cô đã bỏ thầy cô đi…

(Cảm tác nhân đọc bài THẦY ĐỒ MẮC LỪA GÁI của Nguyễn Khuyến)
ĐẠI GIA MẮC LỪA MỸ NỮ
Trâu già răng đã yếu mòn
Lân la tìm chút cỏ non thoả mồm
Thích gì loại đã “già tom”*
Chẳng qua tiền xúi cho ôm thôi mà
Mỹ nữ trẻ, đại gia già
Một đôi đủa lệch về nhà sống chung
Bóng như lụa, mềm như nhung
Vuông tròn vờ vịt êm cùng bên nhau
Xe sang biệt thự đã trao
Tài khoản chục tỷ chuyển vào nhẹ tênh
Trao thân ít lúc mà nên
No lòng ấm cật đã đền bỏ công
Đến ngày đạt được như mong
Lá bài lật ngữa đi không hẹn về
Ngẫm đời cay đắng ê chề
Bởi chưng gặp gái chỉ mê đồng tiền
13/7/2021
Tú Sụn

* Ý thơ của Hồ Xuân Hương