DÁNG THU

Ảnh: Sưu tầm

Say đắm dáng thu bóng thướt tha
Gió mơn cành lá rực màu hoa
Mây vờn núi thẳm cao trùng điệp
Nắng trải đồng xanh ngút mắt nhoà
Cây trái ngọt tràn đầy xóm xóm
Nước non tình đẫm thấm nhà nhà
Bay xa toả ngập trời hương ngát
Ngây ngất dạ yêu tiếng vọng ta

(Đọc ngược từ dưới lên)
Ta vọng tiếng yêu dạ ngất ngây
Ngát hương trời ngập toả xa bay
Nhà nhà thấm đẫm tình non nước
Xóm xóm đầy tràn ngọt trái cây
Nhoà mắt ngút xanh đồng trải nắng
Điệp trùng cao thẳm núi vờn mây
Hoa màu rực lá cành mơn gió
Tha thướt bóng thu dáng đắm say
30/7/2021
Tú Sụn

(Đọc bỏ hai chữ đầu câu)
Dáng thu bóng thướt tha
Cành lá rực màu hoa
Núi thẳm cao trùng điệp
Đồng xanh ngút mắt nhoà
Ngọt tràn đầy xóm xóm
Tình đẫm thấm nhà nhà
Toả ngập trời hương ngát
Dạ yêu tiếng vọng ta

(Đọc bỏ ba chữ đầu câu)
Thu bóng thướt tha
Lá rực màu hoa
Thẳm cao trùng điệp
Xanh ngút mắt nhoà
Tràn đầy xóm xóm
Đẫm thấm nhà nhà
Ngập trời hương ngát
Yêu tiếng vọng ta

(Bỏ bốn chữ đầu câu)
Bóng thướt tha
Rực màu hoa
Xa trùng điệp
Ngút mắt nhoà
Đầy xóm xóm
Thấm nhà nhà
Trời hương ngát
Tiếng vọng ta

(Đọc bỏ ba chữ cuối câu)
Say đắm dáng thu
Gió mơn cành lá
Mây vờn núi thẳm
Nắng trải đồng xanh
Cây trái ngọt tràn
Nước non tình đẫm
Bay xa toả ngập
Ngây ngất dạ yêu

(Đọc bỏ bốn chữ cuối câu)
Say đắm dáng
Gió mơn cành
Mây vờn núi
Nắng trải đồng
Cây trái ngọt
Nước non tình
Bay xa toả
Ngây ngất dạ

(Bỏ hai chữ cuối đọc từ dưới lên)
Tiếng yêu dạ ngất ngây
Trời ngập toả xa bay
Thấm đẫm tình non nước
Đầy tràn ngọt trái cây
Ngút xanh đồng trải nắng
Cao thẳm núi vờn mây
Rực lá cành mơn gió
Bóng thu dáng đắm say

(Bỏ ba chữ cuối đọc từ dưới lên)
Yêu dạ ngất ngây
Ngập toả xa bay
Đẫm tình non nước
Tràn ngọt trái cây
Xanh đồng trải nắng
Thẳm núi vờn mây
Lá cành mơn gió
Thu dáng đắm say
P/s Mạo muội thử xem sao, kính mong thi hữu và bạn bè gần xa đừng ném đá Tú Sụn nha😍😍

ĐÊM MĂNG ĐEN

Ảnh: Sưu tầm


ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

(Cảm tác nhân đọc bài ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ của Hàn Mặc Tử)
ĐÊM MĂNG ĐEN
Trăng lu huyền diệu khắp Măng Đen
Bảng lảng rừng thông loáng ánh đèn
Sương phủ núi rừng đêm vắng lặng
Rùng mình chợt tỉnh, chốn thần tiên

Hãy lắng hãy nghe gió đại ngàn
Vọng về từ thuở tận hồng hoang
Hãy xem dâu bể thời xa ấy
Quên cả u buồn tiếng thở than

Trùng điệp đồi chen lối đốc quanh
Hắt hiu cảnh vật tựa trong tranh
Vẳng xa vọng tiếng côn trùng khản
Tịch mịch chùa xưa cảnh vắng tanh

Triền miên Pa Sỹ mãi ru hời
Mây nước hồn thiêng chậm chậm trôi
Dĩ vãng Măng Đen giờ vẫn vậy
Trào dâng rộn rực cõi lòng tôi
24/7/2021
Tú Sụn

TRĂNG MỸ KHÊ

Ảnh: Sưu tầm

Đêm thanh sóng biển vọng rì rào
Gió lộng mây vờn nhấp nháy sao
Bờ cát trăng nằm xa tít tắp
Hoang sơ lành lạnh giấc chiêm bao

Sơn Trà đang giấc mộng trong sương
Lấp lánh đèn khuya điểm nẻo đường
Phố vắng như tờ, mơ tiếng gót
Một mình mường tượng bóng người thương

Em ở nơi nào có biết chăng
Mỹ Khê hiu quạnh biển cùng trăng
Tương tư sầu lệ hoen bờ cát
Dịch dã triền miên đã cách ngăn

Hỡi sóng vui chi sóng mãi reo
Lòng buồn sầu muộn với trăng treo
Một vùng trời đất đêm hoang vắng
Nẫu ruột thuyền đi bỏ mái chèo
23/7/2021
Tú Sụn

ĐẠI HẠN

 

Ảnh: Sưu tầm

ĐẠI HẠN
Tác giả: Tú Xương
Dạo này đá chảy với vàng trôi
Thiên hạ mong mưa đứng lại ngồi
Ngày trước biết gì, ăn với ngủ
Bây giờ lo cả nước cùng nôi
Trâu mừng ruộng nẻ cày không được
Cá sợ ao khô vượt cả rồi
Tình cảnh nhà ai nông nỗi ấy
Quạt mo phe phẩy một mình tôi

(Hoạ bài ĐẠI HẠN của Tú Xương – hoạ nguyên vận)
ĐẠI HẠN
Lụt lội triền miên núi cũng trôi
Điêu linh dân hết đứng rồi ngồi
Mưa dầm ngày ấy tiêu hoa quả
Nắng hạn giờ đây hết nước nôi
Cành lá cây tươi, queo khô tuốt
Lúa khoai đất nẻ, cháy sạch rồi
Cầu trời khấn nguyện ban cho nước
Này mãi cầm hơi khổ chúng tôi
7/7/2021
Tú Sụn

CHIỀU HOANG (Thuận nghịch độc)

Ảnh: Sưu tầm

CHIỀU HOANG (Thuân nghịch độc)
(Luật trắc, vần bằng, đọc xuôi câu)

Mỏng khói mờ mây nắng úa chiều
Đọng sương nà nõn lá phiêu phiêu
Đồi hoang bóng vắng chim sầu thảm
Động thẳm phong rêu cảnh vắng hiu
Lòng nản, não nề nên nhụt chí
Mộng cay, sầu muộn đến buồn thiu
Lang thang bước nặng đành đau ngấm
Bóng lụi chiều về ngẫm quạnh hiu

(Luật trắc, vần trắc, đọc ngược câu)

Chiều úa nắng, mây mờ khói mỏng
Phiêu phiêu lá nõn nà sương đọng
Thảm sầu chim vắng bóng hoang đồi
Hiu vắng cảnh rêu phong thẳm động
Chí nhụt nên nề não nản lòng
Thiu buồn đến muộn sầu cay mộng
Ngấm đau đành nặng bước lang thang
Hiu quạnh ngẫm về chiều lụi bóng
29/6/2021
Tú Sụn

MÀU HOÀNG HÔN

Ảnh: Sưu tầm

Trong ngày dễ chịu lúc tà dương
Sắc nắng dịu êm đến lạ thường
Gió mát quần đong đưa nhánh lá
Trăng thanh thửa mỏng mảnh màn sương
Thiên nhiên áp luật trên mười hướng
Tạo hoá an bài cả tám phương
Cuộc sống về chiều không mộng mị
Đời luôn rực đỏ thắm miên trường
26/5/2021
Tú Sụn

ĐỆ NHẤT HÙNG QUAN

Ảnh: Sưu tầm

Đệ nhất hùng quan đỉnh Hải Vân
Non xanh, biển cả đẹp muôn phần
Rì rầm sóng gợn vang vang vọng
Lặng lẽ mây trôi trắng trắng ngần
Đỉnh núi cheo leo đường khúc khuỷ
Vực sâu thăm thẳm dốc chùn chân
Ngàn trùng kỳ vỹ bao la biển
Đệ nhất hùng quan đỉnh Hải Vân
11/3/2021
Tú Sụn

ĐẠI LỘC NÊN THƠ

Ảnh: Sưu tầm

Đây miền sơn cước thật nên thơ
Nằm cạnh Trường Sơn đẹp mộng mơ
Suối thác sông hồ chen ruộng lúa
Đồi khe sương khói toả ven bờ
Miên man bắp bãi đang mưng hạt
Trùng điệp dâu ngàn chực nhả tơ
Đại Lộc ngày xưa là chiến địa
Bây giờ tươi đẹp thật nên thơ
10/3/2021
Tú Sụn

ĐỆ NHẤT VU GIA

Ảnh: Sưu tầm

Tít tắp đồng xanh, thảm cỏ hoa
Thần tiên thắng cảnh chốn yên ba
Bên bồi bát ngát màu nông sản
Phía lở cheo leo bóng nắng tà
Bến nước, con đò mòn ánh mắt
Dòng sông, bãi mới ắp phù sa
Về đây thưởng lãm vùng non nước
Đệ nhất Vu Gia đúng thực là
10/3/2021
Tú Sụn

NỖI NHỚ TRÀ GIANG XƯA

Ảnh: Sưu tầm


Quê hương tôi có dòng Trà Giang tuyệt đẹp
Bắt nguồn từ bao đỉnh núi chon von
Sông Re, Xà Lò, sông Ring, sông Ong
Đã hoà mình về Trà Giang ra biển lớn
Những chiều nắng vàng trải lên sóng gợn
Trẻ mục đồng lặn ngụp cảnh nên thơ
Lắng đọng trong tôi từ ấy đến giờ
Bao kỷ niệm bao vui buồn nhớ mãi
Dĩ vãng xa xưa ùa về gợi lại
Những bờ xe nước thấm đẫm yêu thương
Những bến đò ngang mỗi sáng mờ sương
Tiếng chân truồng lại qua rầm rập
Những bến thuyền cá tôm tấp nập
Nghe râm ran tiếng Quảng ngọt ngào
Quê hương tôi yêu dấu biết bao
Những luỹ tre, bóng cau, ruộng lúa
Những luống rau, bí bầu, đậu đủa…
Mang màu xanh thương lắm sông Trà
Sông quê hương, trìu mến hiền hoà
Nơi có cá thài bai, con don, con bống
Vừa đặc sản quê hương, vừa là nguồn sống
Cho người dân chân lấm tay bùn
Dẫu những khi chớp bể mưa nguồn
Dòng sông vẫn êm đềm dào dạt
Vẫn trong xanh vẫn vàng bờ cát
Vẫn lung linh núi Ấn trên dòng
Từ đầu xuân cho tận cuối đông
Trôi lững lờ thân thương mời gọi
Mãi tha thiết bao điều muốn nói
Hãy về thăm Cổ Luỹ Cô Thôn
Một địa danh thơ mộng hút hồn
Nơi cửa sông vặn mình ra biển
Khắp đất trời nguồn thơ hiển hiện
Có nơi nào sánh với Trà Giang
Dĩ vãng thôi! Hiện thực hoang mang
Qua tháng năm đã nhiều thay đổi
Đập Thạch Nham ngăn dòng làm thuỷ lợi
Lòng sông lên thảm cỏ xanh rờn
Trà Giang giờ thành suối chẳng hơn
Bọn cát tặc xới đào nham nhở
Còn đâu màu xanh xưa một thuở
Chẳng còn đâu bóng nước yêu thương
Đoạn cuối dòng sông đang có công trường
Nghe nói là đập dâng, đập tràn gì đó
Hình ảnh xưa bây giờ mờ mờ tỏ tỏ
Luyến tiếc một thời thơ mộng êm đềm
Nỗi nhớ Trà Giang giờ lại nhân thêm
Bởi nhớ người xưa mỗi chiều chung bước
Nhớ lại câu thơ em tặng anh ngày trước
Cái ngày mà mình phải chia xa:
– Em về em tắm sông trà
Cho da em trắng để mà anh yêu
15/8/2020
Tú Sụn