BOT HÃY RẠCH RÒI

Ảnh: Sưu tầm


Sinh ra BOT, chủ trương đúng đắn
Giúp cho nền kinh tế đi lên
Hỏi vì sao BOT thành méo mó
Có kẻ nào lợi dụng cũng nên

Câu hỏi đó người mờ, người tỏ
Tìm hiểu ra mới thấy giật mình
Trăm mưu kế để rồi biến hoá
Bọn lưu manh mưu lợi mà kinh

Chúng lấy BOT để làm phương tiện
Hợp pháp chiêu bòn rút của dân
Không rạch ròi BOT thành thậm tệ
Miếng mồi ngon, béo bở chia phần

Đường quốc gia đắp thành nhiều BOT
Cầu chưa hư chúng sử thêm cầu
Tiền phải đóng nhưng lòng hậm hực
Vẫn biết là chúng: lũ mọt sâu

Làm đường tránh trét sơ đường cũ
Đặt trạm thu vị trí tù mù
Dẫu không đi cũng đành trả giá
Chúng cười thầm, nói bọn mầy ngu

BOT Cây Lậy điển hình, rắc rối
Dân kêu trời, ầm ỉ một thời
Dùng vũ lực tha hồ đàn áp
Mượn pháp quyền tại vị không thôi

Chúng lương lẹo nâng lên giá khống
Hòng tận thu, cướp giật, ăn khăm
Có những lúc thanh tra phát hiện
Tiền thu dư hàng cả trăm năm

Tình tiết đó chính là gian lận
Mà im luôn chẳng thấy nói gì
Người đứng đầu oang oang bảo vệ
Cho bàn dân thiên hạ khinh khi

Đã có nhiều phát ngôn chỉ trích
Cũng chỉ là để nói cho vui
Cho dù đứng vai này vế nọ
Rốt cuộc rồi đều phải vuốt đuôi

Ngàn doanh nghiệp nguy cơ phá sản
Sức đâu ra mà để cạnh tranh
Tiền nộp BOT cộng vào hàng hoá
Đội lên cao ngất ngưỡng giá thành

Có ông nghị nói không ảnh hưởng
Đến dân nghèo xe đạp, mô tô
Ôi miệng quan khác nào trôn trẻ
Xem thường dân nên rướng cổ hô

BOT là của lòng dân ý Đảng
Bị lưu manh bóp méo làm tiền
Bao năm rồi ồn ào rối rắm
Đất nước nghèo, đói rách triền miên

Xin kiến nghị rạch ròi lại BOT
Để góp phần xây dựng nước nhà
BOT là BOT nhân dân ủng hộ
Không bao giờ một tiếng kêu ca
28/5/2018
Tú Sụn

VẪN LÀ EM

Ảnh: Sưu tầm


Từ hôm ấy, chia tay trong thầm lặng
Quyến luyến nhiều, không ai dạn nói ra
Theo tháng năm mỗi người về mỗi ngả
Mang trong lòng mỗi đứa một phong ba

Anh rong ruổi khắp chân trời góc bể
Lặn lội qua trăm, vạn dặm sơn hà
Gặp bao người đều đoan trang hiền thục
Mà chưa từng, chưa có, chưa tìm ra

Trái tim yêu chưa một lần rung động
Cũng chưa từng xao xuyến trước yêu kiều
Rồi vẫn thế qua bao mùa mưa nắng
Giữa trường đời chưa thử một lần yêu

Tóc điểm bạc ước một lần ngã ngũ
Trong mơ hồ, mang máng bóng hình xưa
Hay là đã có điều từ duyên phận
Mà tâm hồn như từng đã say sưa

Quả đất tròn cho chúng mình gặp lại
Vẫn hương xưa! Ôi ánh mắt nụ cười
Vẫn là em! Chưa chút gì phai nhạt
Lòng rộn ràng, duyên số, đúng mười mươi
28/5/2018
Tú Sụn

ẤU DÂM

Ảnh: Sưu tầm

Ông Thuỷ ơi! Ông Thuỷ ơi!
…….
Sắp đến ngày xuống lổ rồi
Mà sao ông quyết hại đời trẻ con
Già rồi bản ngã còn non
Ông khai bệnh tật! mà còn dâm ô
Hay chăng ông mắc chứng rồ
Luân thường cạn kiệt, tội đồ manh nha
Chắc xưa ong bướm trăng hoa
Bản năng không đổi về già vẫn y
Trẻ em sờ mó sướng gì
Giờ đây lao lý dị kỳ lắm thay
Sự đời món nợ trả vay
Luân hồi quả báo, tù đày thanh danh
Chẳng may bằng chứng rành rành
Hết đường chối cải cũng đành nhận thôi
Phiên toà uẩn khúc, xử tồi
Nên xin mạo muội có lời khuyên ông
Dù cho giảm án, vừa lòng
Nếu mà xử lại đừng mong thoát tù
28/5/2018
Tú Sụn

NỖI BUỒN PHÂN BÓN

Ảnh: Sưu tầm


Ôi Việt Nam! Tha thiết mến yêu
Bao nhiêu đời sống bằng nông nghiệp
Chưa bao giờ đau buồn, khủng khiếp
Như ngày nay gian dối, lọc lừa
Dù nhọc nhằn đội nắng dầm mưa
Dẫu quanh năm thức khuya dậy sớm
Đời lam lũ triền miên thiếu thốn
Cũng không sờn, trọn vẹn niềm vui
Chỉ một điều uất ức không nguôi
Là dã tâm bọn người thâm độc
Một lũ bợm mang danh có học
Đang bày trò lợi ích ăn phân
Chúng cấp phép sản xuất tràn lan
Không cần biết chuyên môn, năng lực
Bọn sản xuất tranh nhau chụp giựt
Làm ra toàn phân giả, phân lừa
Khiến bao năm cỏ rậm, lúa thưa
Đất màu mỡ biến thành đất chết
Đời nông dân coi như là hết
Tốn bạc tiền, sản lượng gọi là
Khắp mọi miền than vãn kêu ca
Các bộ ngành, thanh tra đều hiểu
Vẫn ung dung, người dân gánh chịu
Bao mập mờ khuất tất kéo dài
Nếu hỏi rằng cơ sự tại ai
Xin nói thẳng: đứng đầu hai bộ
Không quản được bọn người khả ố
Chúng tung hoành phá nước hại dân
Chúng chia nhau trục lợi từ phân
Chúng coi thường kỷ cương phép nước
Chúng là bọn lắm mưu nhiều chước
Chúng ngang nhiên thách thức bàn dân
Ngày càng gây uất ức trăm lần
Vì cổ ngắn kêu ai nghe thấu
Đời dân đen là tro là trấu
Đời quan tham là ngọc là vàng
Họ sống trong nhung lụa giàu sang
Chỉ nông dân ngày càng kiệt quệ
Nhìn ra ngoài năm châu bốn bể
Có nơi nào tệ hại như ta
Muốn chấn hưng tươi đẹp nước nhà
Hãy tận diệt tan loài sâu mọt…
27/5/2018
Tú Sụn

PHÁT MINH VĨ ĐẠI

Ảnh: Sưu tầm

Cơ sự nào mà đầy tớ của dân
Vừa nói ngọng, vừa “phát minh vĩ đại”
Nói thật lòng là vô cùng ái ngại
Vì làm quan mà cứ mãi ngây ngô

Yếu kém quá xin từ quan cho khỏe
Cơn cớ gì bu bám riết là sao
Kém cỏi mà ham hố cố trèo cao
Rồi lúng túng sinh nói xàm, nói gở

“Thu phí” thì cố ép thành “thu giá”
Kẹt xe thì mồm cố nói là không
Với lý sự nó vẫn còn “nhúc nhích”
Dân mỉm cười không thèm cãi mất công

Ngủ với bồ thì nói “nằm nghĩ mệt”
Thật buồn cười, có phụ nữ nằm bên
Mua dâm mà nói là “tình yêu đẹp”
Vẫn hùng hồn khai xếp để được êm

Mỗi cơn mưa, đường phố biến thành sông
Mà cán bộ nói là chỉ “tụ nước”
Nói như nghí đố ai mà nghe được
Chống ngập gì sao cứ mãi lông nhông

Quan mà thế hỏi có còn xứng đáng
Hỏi tại sao vẫn cứ ở ghế quan
Ai bầu lên, ai nâng, ai bổ nhiệm
Để rồi dân luôn kinh hãi, bàng hoàng
26/5/2018
Tú Sụn

HOAN HÔ ANH BIÊN

Ảnh: Sưu tầm


Hoan hô anh Nguyễn Đắc Biên
Anh là một bậc Thánh hiền của dân
Một nhà làm luật ân cần
Chữ nghĩa thông thái muôn phần cao siêu
Với anh nói ít hiểu nhiều
Phí cũng là giá có điều gì sai
Người anh đủ mắt, đủ tai
Mà không nghe, thấy ai ai bực mình
Thế nên họ ghét họ khinh
Oan cho anh quá, bất bình thay anh
Thương anh bị bênh thong manh
Thương anh trăm việc nên thành hay quên
Anh nói luật anh làm nên
Trong đó “thu giá” có tên rõ ràng
Bao người bán tín hoang mang
Sau khi tìm hiểu đầu hàng anh luôn
Vì đâu anh cố nói cuồng
Hay là bọn BOT nó tuồn cửa sau
Nhỡ rồi nên bảo vệ nhau
Khuyên anh nên nhả ra mau cho lành
Cũng vì thông cảm với anh
Có lời góp ý chân thành mà thôi
25/5/2018
Tú sụn

BÁN TRÀ ĐÁ

Ảnh: Sưu tầm


Ông Biến ơi! Ông hãy từ quan
Về phố chợ bán trà đá nhé
Lợi nhuận cao, vừa nhàn vừa khỏe
Thu nhập siêu, biệt thự, xe sang!

Tội cho ông, phải làm đại biểu
Sống cơ hàn, họp hội gian nan
Bán trà đá không ai cấm đoán
Ông đổi nghề ắt sẽ giàu sang

Nhớ gương mẫu mà đóng thuế nhé
Góp phần tăng ngân sách quốc gia
Vẻ vang hơn đi làm công bộc
Là công dân ích nước lợi nhà

Nếu ông quyết bám làm cán bộ
Mọi người nghi ông bị tâm thần
Bởi vì ông thấy bán trà đá
Thu nhập siêu mà ông không cần

Ha ha ha mấy quan tham nhũng
Cần chi khai buôn đót, xe thồ
Cứ nói là nhờ bán trà đá
Họ hiểu liền mình chẳng tham ô…
25/5/2018
Tú Sụn

KÝ SINH CA

Ảnh: Sưu tầm


Đúng rồi giờ lắm ký sinh
Hằng ngày vẫn lộ nguyên hình đấy thôi
Nhà nước là một sân chơi
Cơ quan là để có nơi đi về
Bạc tiền, biệt thự đâu chê
Mưu sâu chước độc không hề đó nghe
Cớ sao mà phải hăm he
Các ông vẫn thế gầm ghè được ai
Không nhũng nhiễu lấy gì nhai
Nói đến hành hạ là sai vô cùng
Tất cả ai cũng được “chung”
Nêu ra lộ tất! Lò nung kia kìa
Cùng là đội mão mang hia
Chớ có lên mặt, chớ lìa nhau ra
Hân hoan chung một bài ca
Sống vui, sung sướng, chan hoà với nhau
Ký sinh mà được sang giàu
Còn gì bằng nữa, càu nhàu mà chi…
25/5/2018
Tú Sụn

KHUYẾT TẬT

Ảnh: Sưu tầm


Trong nhân gian có bao người khuyết tật
Được cộng đồng luôn thương cảm cưu mang
Họ là những con người đầy bất hạnh
Khó được mà chạm đến nấc vinh quang

Trong xã hội cũng lắm người khuyết tật
Bị cộng đồng luôn oán ghét, khinh khi
Họ là những quan tai to mặt lớn
Chỉ biết ăn, công bộc chẳng ra gì

Những “chuyện thường ngày xảy ra ở huyện”
Họ phớt lờ như không có nhiễu nhương
Vẫn sáng chiều cắp ô, đến công sở
Hết bốn tuần, đến tháng lại lãnh lương

Cả từ thấp đến cao thường như vậy
Dù có mắt, làm ngơ giống như mù
Dù có tai, phớt lờ tựa như điếc
Mặc “thần dân” đang ngột ngạt, âm u

Họ vô cảm, vô tâm, vô trách nhiệm
Họ quan liêu, hách dịch, đủ trăm điều
Họ không thấy, không biết, vì khuyết tật
Họ ung dung, chễm chệ, họ cao siêu

Trong vụ bác sỹ Lương bị truy tố
Cả cộng đồng, báo chí nói ầm ầm
Họ khiếm thính nên không nghe gì cả
Vẫn hiên ngang kết tội, thật mưu thâm

Ngành giáo dục hàng trăm trường hoang phế
Đang trơ gan cùng tuế nguyệt giữa trời
Nhìn mà tiếc, biết bao nhiêu lãng phí
Họ như mù nên không thấy mà thôi

Họ thu đất, dân bất bình, khiếu kiện
Vạn đơn thư, đi khắp nẻo kêu ca
Họ khiếm thính và kiêm luôn khiếm thị
Nhiều năm ròng dân thất thểu như ma

Người khuyết tật cả một đời đau khổ
Quan khuyết tật cả một đời cao sang
Chỉ người dân chịu thiệt thòi, cơ cực
Chỉ quốc gia mãi mãi cảnh bần hàn
24/5/2018
Tú Sụn

BÁC SĨ LƯƠNG VÔ TỘI

Ảnh: Sưu tầm

C¡ quan Công an ang d«n gi£i bË can Hoàng Công L°¡ng – £nh: CA cung c¥p

Chuyện có thật cũng như là không thật
Một vụ án mà hai nỗi thương tâm
Người bị hại và cả luôn bị cáo
Những người ngay lòng day dứt âm thầm

Chuyện xảy ra ở ngành y tỉnh nọ
Chết chín người được điều trị thận suy
Ba bị cáo thì hai người kỹ thuật
Còn một người là bác sĩ ngành y

Người điều tra vội hồ đồ kết tội
Khởi tố bị can, điều hai bốn hai
“Vi phạm quy định về khám chữa bệnh”
Nghe sao mà không thể lọt lổ tai

Viện kiểm sát thì ban hành cáo trạng
Truy tố chiểu theo điều ba sáu mươi
“Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”
Nghe sao mà quá thể đến nực cười

Bộ y tế cử phát ngôn hời hợt
Lập luận suông không kiên quyết rạch ròi
Không chính kiến cho công bằng lẽ phải
Nói thật lòng một thái độ khó coi

Cả hệ thống ngành y đều mờ nhạt
Nói qua loa ba sợi để gọi là
Rồi than van chưa tâm phục khẩu phục
Chứ không hề lên kiến nghị kêu ca

Chỉ cộng đồng mới tỏ lòng thương cảm
Biết bao người cổ ngắn vẫn cứ kêu
Bão truyền thông cũng ồn ào dậy sóng
Bảo vệ người vô tội cần phải nêu

Hỏi vì đâu cong cán cân công lý
Kẻ tội đồ thì vô tội, vô can
Đi du lịch, đứng ngoài vòng pháp luật
Cho bao người sinh bực tức, hoang mang

Theo dõi kỹ, bác sỹ Lương vô tội
Vì chỉ là một nhiệm vụ vận hành
Với trang bị thì không hề dính dáng
Tất cả là của công ty Trâm Anh

Lỗi bác sỹ Lương là lỗi hành chính
Không trực tiếp lên cái chết bệnh nhân
Cơ quan điều tra cố tình gán ghép
Động cơ nào đi bẻ móc vặn cân

Nếu như mà vào buổi sáng hôm ấy
Bác sỹ Lương đòi biên bản nghiệm thu
Thì vận hành các bệnh nhân vẫn chết
Vì mắt thường ngó đến cũng tù mù

Người có tội đó chính là giám đốc
Với công ty cùng ký kết với nhau
Rất quan trọng mà làm ăn cẩu thả
Gây tang thương, gây chồng chất nỗi đau

Thi hành luật phải công bằng minh bạch
Phải thượng tôn pháp luật, phải một lòng
Vụ án này thấy còn nhiều uẩn khúc
Thế lực nào, cân công lý bẻ cong

Bao tội lỗi thuộc về người chân chính
Không lẽ nào luật pháp như mớ rau
Những vết đen loang trong ngành tư pháp
Lợi thế luôn riêng của những kẻ giàu
24/5/2018
Tú Sụn