THU GIÁ

Ảnh: Sưu tầm


Do thiểu năng trí tuệ
Cộng với lắm mập mờ
Bèn chuyển PHÍ sang GIÁ
Làm cho thần lơ ngơ

“Thần thiêng nhờ bộ hạ”*
Ai ngờ bộ hạ tồi
Trước bàn dân thần ngọng
Nên lý giải lôi thôi

Đã sai rồi nên sửa
Đó là điều dân mong
Không quanh co, ngụy biện
Gây khủng hoảng truyền thông

Thần nên rút kinh nghiệm
Cắt bỏ bộ hạ ngay
Tham mưu mà như phẩn
Sẽ mất ngai có ngày…
23/5/2018
Tú Sụn
* Câu của cổ nhân

LỘNG QUYỀN

Ảnh: Sưu tầm


Từ quan nhỏ đến quan to
Nơi đâu cũng có nỗi lo lộng quyền
Người dân mong được bình yên
Nhưng mà cứ mãi ưu phiền buồn đau
Công dân bình đẳng như nhau
Làm theo pháp luật trước sau một lòng
Thế nhưng chẳng được như mong
Thường ngày vẫn thấy có ông làm càn
Cán bộ, công chức làng nhàng
Hành dân vô cớ, vô vàn lý do
Nhiệm vụ Nhà nước trao cho
Lộng quyền, hách dịch hay ho gì nào
Gây ra tai tiếng ồn ào
Để cho kẻ xấu vin vào tung tin
Mở to con mắt mà nhìn
Hàng trăm đàm tiếu, hàng nghìn kẻ khinh
Sao không thương lấy dân mình
Sao không tìm hiểu dân tình ra sao
Vô tư làm bậy, làm ào
Bôi xấu chế độ, cồn cào lòng dân
Lẽ ra lịch sự ân cần
Làm theo pháp luật, cán cân công bằng
Dân tin, dân mến dân khen
Xã hội yên ổn, dân đen yên lòng…
22/5/2018
Tú Sụn

QUAN HỢM

Ảnh: Sưu tầm


Ngẫm lại thời xa xưa phong kiến
Có chức quan là có bạc tiền
Khoe khoang cốt ta là quan hợm
Sống thượng lưu nhờ có uy quyền

Giàu lên từ sưu cao thuế nặng
Sang lên từ bòn rút, thu tô
Dân nô lệ một đời cơ cực
Quan có quyền tiền trảm hậu hô

Đúng là một chế độ thối nát
Bao máu xương đổi lấy ngày nay
Một chế độ công bằng dân chủ
Mỗi người dân có ruộng để cày

Niềm vui sướng trong lòng khôn tả
Đời tự do quên lãng xích xiềng
Vun hạnh phúc dưới cờ của Đảng
Có cuộc đời no ấm bình yên

Trong dòng chảy thuận chiều, êm ả
Xuất hiện ra chướng ngại bất thần
Đó là loài quan tham quan hợm
Chúng tung hoành hại nước, mọt dân

Trăm thủ đoạn không từ, không nể
Vạn âm mưu kết nhóm, kết bè
Lo vơ vét miễn sao đầy túi
Dân kêu trời chúng chẳng thèm nghe

Có biệt phủ, siêu xe trăm tỷ
Để khoe khoang là đã hơn người
Chúng công khai, xem thường pháp luật
Đúng là loài quan hợm mười mươi

Đã làm quan mà dân khinh ghét
Nhục tột cùng chứ hợm làm chi
Quá ấu trĩ cho nên không tỉnh
Chết đến nơi, giàu có làm gì

Đồ ăn vụng không biết chùi mép
Hô oang oang ông núp bụi này
Khi pháp luật còng tay, sờ gáy
Thì chúng mày mới hết cơn say

Hỡi quan hợm hãy ra đầu thú
Đem cơ ngơi, tài sản sung công
Để được xét “lấy công chuộc tội”
Đó là điều dân ước, dân trông…
21/5/2018
Tú Sụn

KHÙNG !!!

Ảnh: Sưu tầm


Đã là cấp Bộ mà ngu
Con số bé tẹo đem “ru” làm gì
Nghe qua thấy rất lạ kỳ
Quá là ấu trĩ! Người khi, kẻ cười
Trăm ngàn doanh nghiệp dưới trời
Tỉnh thành cũng quá sáu mươi nữa kìa!
Nói gì như thể là xia
Sao không hỏi họ! thống kê lạ lùng
…..
Hay là một lũ bị khùng?!?
20/5/2017
Tú Sụn

NỖI BUỒN GIÁO DỤC

Ảnh: Sưu tầm


Sinh ra như tờ giấy trắng
Vẽ gì ra đó vậy thôi
Tốt – xấu là do giáo dục
Hiển vinh – hèn mọn một đời

Học là khai tâm, khai trí
Học là cốt để làm người
Giáo dục vô cùng quan trọng
Điều này ghi khắc ai ơi

Muôn đời có một nguyên lí
Tiên học lễ, hậu học văn*
Trở thành người tốt không dễ
Muốn thành người tài khó khăn

Đạo đức ngày càng tuột dốc
Muốn biết vì đâu, tại sao
Hãy nhìn lại nền giáo dục
Tìm đâu ra chút tự hào

Ngày nay đạo đức tệ nhất
Học trò đâm chém, đánh nhau
Côn đồ, bất chấp pháp luật
Hệ quả giáo dục quá đau

Xảy ra nơi này, nơi khác
Thầy – trò đấm đá tả tơi
Muốn hỏi tại đâu như vậy
Cũng là giáo dục đấy thôi

Tại sao thầy không gương mẫu
Lần ra đầu mối từ đầu
Hồi đó cũng do giáo dục
Nên thầy: gỗ tạp, diềm bâu

Bao lần cải cách giáo dục
Cải tiến biến thành cải lùi
Cốt để giải ngân, chia chác
Người dân tắt ngấm niềm vui

Có nhiều mập mờ uẩn khúc
Trong việc soạn sách giáo khoa
Mỗi năm thay đi một bộ
Nhưng mà chất lượng gọi là…

Quanh năm chạy theo thành tích
Nuôi dưỡng thói xấu dối gian
Báo cáo trăm lần trăm láo
Người ngay thua thiệt bất an

Dạy thêm là thu nhập chính
Giáo án chỉ giảng sơ sơ
Học thêm hầu như bắt buộc
Học trò mất cả tuổi thơ

Sợ con bị thầy trù úm
Chấp nhận ép phải học thêm
Chịu khó chiều đưa tối đón
Để cho quan hệ ấm êm

Có phụ huynh thích thành tích
Cũng vì sỹ diện khoe khoang
Biến con thành gà công nghiệp
Học thêm, học ép tràn lan

Giáo trình khô khan lạc hậu
Đào tạo máy móc, qua loa
Sai lầm triết lý giáo dục
Hỏng từ trong gốc hỏng ra

Quản lý giáo dục kém cỏi
Mua sắm thiết bị độc quyền
Ngân sách chia nhau, xà xẻo
Bất cập, lãng phí triền miên

Gian lận dưới mọi hình thức
Giáo dục nô lệ tư duy
Thầy láo nên trò cũng láo
Sinh ra thế hệ dị kỳ

Trăm ngàn sinh viên thất nghiệp
Chỉ vì rối rắm, tào lao
Học thật mà kiến thức giả
Giáo dục tệ hại làm sao!

Cũng không phủ nhận tất cả
Thầy giáo còn có hiền tài
Nhưng mà ở mức thiểu số
Chừng nào giáo dục thái lai

Ôi buồn một nền giáo dục
Biết bao tai tiếng, than phiền
Nhiều năm hô hào, cờ trống
Nhưng rồi một chỗ nằm yên

Ước mong có vị lãnh đạo
Sáng suốt, nhiệt huyết, xông pha
Thay đổi tư duy, sáng tạo
Chấn hưng giáo dục Nước nhà
20/5/2018
Tú Sụn

* Ngạn ngữ

TÌNH XA

  1. Ảnh: Sưu tầm


“Mỏi mòn môt chút tình xa
Ngao du từng sợi nhạt nhòa rong rêu”*
Thâu đêm trằn trọc, đèn khêu
Mộng không chung giấc, quạnh hiu một mình
Ước gì cận ánh mắt xinh
Mơ sao duyên phận, chúng mình ấm êm
Mưa than rả rích ngoài thềm
Gió rên đêm vắng lòng thêm u hoài
Gừng chưa thử nếm mà cay
Rượu nào đã uống mà say cả đời
Bóng tiên biền biệt mù khơi
Ái ân vô vọng xa vời sơn khê
Cả đời chìm đắm trong mê
Tương tư từ ấy tái tê đến rày
Đếm từng chiếc lá thu bay
Gom bao sương giá, qua ngày trần gian
Đó – đây trùng điệp quan san
Sóng reo đáy biển, lưng ngàn mây che
Chưa từng trao gởi câu thề
Chưa nên chăn gối mà nghe như từng
Thể là một Trác Văn Quân**
Tương Như**đến đất Lâm Cùng*** giao duyên
Mãi mơ một bóng thuyền quyên
Mãi mang trong dạ một miền thiên thai
Năm canh thành một đêm dài
Đếm từng canh một, ước hoài không nguôi
Ước chi mình được sóng đôi
Ước chi mình được trọn đời bên nhau…
19/5/2018
Tú Sụn
* Thơ Hoa Nguyen, ** Các nhân vật thờ Tây Hán,      *** Một địa danh.

ĐỢI…

Ảnh: Sưu tầm


Gần cuối chiều rồi sao em chưa đến
Cây lá vui gì mà cứ xôn xao
Bướm vờn có đôi còn anh đơn lẻ
Vàng vọt nắng chiều bụng dạ cồn cào

Mù sương đắng nghét lờ đờ sườn núi
Gió lả hao mòn quanh quẩn khóm tre
Con đường vắng hoe dấu chân phai nhạt
Sông lạnh bèo xuôi cụm lại thành bè

Đợi ai mà trăng lửng lờ mờ ảo
Một mảnh trên trời, còn nửa dưới ao
Từ đâu thoang thoảng mùi hương quen thuộc
Cô quạnh mơ màng, rạo rực nôn nao
18/5/2018
Tú Sụn

MỘT BỘ PHẬN KHÔNG NHỎ

Ảnh: Sưu tầm


Một bộ phận không nhỏ
Trong đó có quan to
Đã thoái hoá biến chất
Làm cho Đảng phải lo

Một bộ phận không nhỏ
Sinh ra từ bao giờ
Đã bao lần Nghị quyết
Mà cứ vẫn trơ trơ

Một bộ phận không nhỏ
Có số nhiều đảng viên
Luôn diễn biến nghiêm trọng
Luôn gây ra ưu phiền

Một bộ phận không nhỏ
Đang hiên ngang làm càng
Chúng chia bè kéo cánh
Làm dân tình hoang mang

Một bộ phận không nhỏ
Đang tung hoành khắp nơi
Chúng lập nhóm lợi ích
Chúng buôn quan kiếm lời

Một bộ phận không nhỏ
Gây phiền hà nhiễu nhương
Núp trong vỏ lãnh đạo
Làm dân nghèo tang thương

Một bộ phận không nhỏ
Trong cơ quan công quyền
Đang dần dần bại hoại
Chỉ lo cho tư riêng

Một bộ phận không nhỏ
Đang làm mất niềm tin
Là nỗi đau dân tộc
Làm rối ren dân tình

Một bộ phận không nhỏ
Vẫn đang còn nhởn nhơ
Giải pháp chưa đủ mạnh
Quyết liệt vẫn lu mờ

Một bộ phận không nhỏ
Là một lũ mọt sâu
Đang làm nghèo đất nước
Rồi chúng đi về đâu

Một bộ phận không nhỏ
Gây ra bao chuyện to
Chúng đục khoét ngân sách
Chúng dần đang vào “lò”

Muốn xây dựng đất nước
Có Quốc thái dân an
Phải trong sạch đội ngũ
Lũ sâu mọt phải tàn…
18/5/2018
Tú Sụn

GIÁ NHƯ

Ảnh: Sưu tầm


Giá như lời Bác còn thiêng
Thì nay dân chúng mọi miền ấm no
Không còn đàm tiếu nhỏ to
Không còn cơ chế xin cho kéo dài

Giá như lời Bác chưa phai
Không có tham nhũng, bất tài làm quan
Không còn dân ức, dân oan
Không còn khiếu kiện, than van, đau lòng

Giá như lời Bác ước mong
Chúng ta giữ vững cờ hồng kiên trung
Xứng là dân tộc anh hùng
Thì nay giàu đẹp vui chung mọi nhà

Giá như đừng có gian tà
Lập nhóm lợi ích, sinh ra côn đồ
Rút bòn, tư lợi, thu tô
Thì đâu có bọn hàm hồ, bể dâu

Giá như liêm chính từ đầu
Làm sao có lũ đầu trâu lộng quyền
Bốn ba năm vẫn chưa yên
Đói nghèo vẫn cứ triền miên đói nghèo

Giá như lời Bác làm theo
Tấm gương mẫu mực luôn nêu suốt đời
Vì dân, vì nước không thôi
Thì đâu có chuyện khắp nơi tham tàn

Giá như đừng có bán quan
Thì đâu có kẻ làng nhàng, ngu ngơ
Làm quan dân chẳng được nhờ
Quan liêu, vô cảm, thờ ơ, vô loài

Giá như trên đất nước này
Cướp đêm không có, cướp ngày không dung
Người dân không bị hãi hùng
Ấm êm trọn vẹn, vô cùng hân hoan

Giá như đừng có tham quan
Trộm cắp công sản, mọt dân, hoành hành
Vừa ăn vừa phá tan tành
Thì đất nước đã yên lành, hiển vinh

Giá như luật pháp nghiêm minh
Dẹp bọn “ăn vặt”, dân tình bình yên
Không lo, không khổ, không phiền
Chung tay xây dựng khắp miền khang trang

Giá như phân loại được quan
Chỉ ra quan ác, quan gian, quan què
Chỉ ra cả bọn bao che
Đem đi xử tội cả bè mới yên

Giá như đừng có quan quyền
Thì đâu có chuyện làm phiền Trung ương
Xảy ra bao chuyện nhiễu nhương
Con, cháu, thân hữu quan trường bon chen

Giá như quan sáng như đèn
Quang minh chính trực dân đen được nhờ
Làm quan muốn được tôn thờ
Thì phải công bộc, không tơ hào gì…
17/5/2018
Tú Sụn

NHỚ EM

Ảnh: Sưu tầm


Lâu lắm rồi chưa được gặp em
Nhớ em quá! Trong lòng rưng lệ
Chỉ một nỗi là mình không thể
Nên đành lòng thơ thẩn ngày đêm

Em còn nhớ những lần hồi ấy
Mình bên nhau nồng thắm, ân tình
Ước mơ hoài đẹp trọn bình sinh
Giờ xa cách nên đành buồn vậy

Anh nhớ mãi những lời tha thiết
Nói với anh mà mắt lưng tròng
Anh đã hiểu những điều em mong
Và nguyện lòng: tình yêu bất diệt

Giờ anh nhớ! nhớ em vô kể
Cả trong mơ cũng ngóng em hoài
Ước gì cùng tay nắm bàn tay
Chỉ một nỗi là mình không thể…
16/5/2018
Tú Sụn