THAM THÌ THÂM

Ảnh: Sưu tầm


Ngày xưa phong kiến, thực dân
Kẻ ăn không hết người lần không ra
Sưu cao, thuế nặng, luật ma
Đè đầu, cưỡi cổ dân ta bần cùng
Đúng là không đội trời chung
Toàn dân quật khởi, anh hùng xả thân
Máu xương, khốc liệt bao lần
Đánh tan phong kiến, thực dân một thời
Nước nhà dân chủ, đổi đời
Quang vinh có Đảng sáng ngời niềm tin
Biên cương Tổ quốc giữ gìn
Dân giàu nước mạnh, thắm tình non sông
Bao nhiêu ấp ủ chờ mong
Bao nhiêu kỳ vọng, đồng lòng dựng xây
Quê hương phát triển từng ngày
No cơm ấm áo từ đây vui mừng
Chiến tranh gian khổ đã từng
Bất công, bóc lột như chừng đã qua
Thế nhưng vì, ấy, vậy, mà
Vẫn còn những kẻ cho là vì dân
Xưng danh công bộc, công thần
Tham nhũng, hối lộ, bất cần lương tri
Dùng toàn mưu chước tinh vi
Vinh thân luồn cúi, sá chi đê hèn
Sự đời thay trắng đổi đen
Chữ ngờ ai biết, chữ khen ai từng
Lòng dân tin Đảng ngập ngừng
Tại sao như vậy! Chửa mừng đã lo
Từ quan nhỏ đến quan to
Nói đường làm nẻo ai đo được lòng
Những điều dân ước dân mong
Công bằng, liêm chính sao không đáp lời
Thực dân, phong kiến qua rồi
Mà sao đồng vọng một thời chát chua
“Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa thì quét lá đa”*
Phải chăng lãnh chúa manh nha
Hay là tàn tích, bóng ma ngày nào
Lưới trời lồng lộng trên cao
Trước sau rồi cũng cho vào “lò” thôi
Tham thì thâm hỡi ai ơi
Vì dân vì nước một đời hiển vinh…
26/4/2018
Tú Sụn

* ca dao

ANH Ở ĐÂU

Ảnh: Hoa Nguyên


Anh ở đâu? mà chiều nay nắng úa
Mà mây dềnh vỡ vụn vẩn trời trong
Mà sương khô tung bụi hoá cầu vồng
Đường về ngàn đàn chim bay lạc hướng

Anh ở đâu? mà chiều nay gió chướng
Mà hoàng hôn tuông vội vã tối sầm
Mà ngàn sao le lói tựa cõi âm
Con đường nhỏ bỗng thênh thang vắng lặng

Anh ở đâu! mà lưng tròng, môi mặn
Mà héo hon lơ lửng cánh hoa tàn
Mà mơ hồ, lời đồng vọng miên man
Ước vọng hắt hiu, tình em vẫn vậy

Anh ở đâu? Còn nhớ lời ngày ấy
Vẫn một lòng dù muôn vạn bể dâu
Vẫn yêu em nồng thắm tựa ban đầu
Hay anh đã nỡ thay lòng đổi dạ…
24/4/2018
Tú Sụn

LỜI NGƯỜI BẤT TỬ

Ảnh: Sưu tầm


Hỡi đồng đội một thời oanh liệt
Xả thân mình giải phóng quê hương
Một thời cùng đùm bọc yêu thương
Muối cắn đôi lá rau chia nửa
Không ngại ngần xông pha khói lửa
Diệt quân thù tàn ác xâm lăng
Những ngày ấy muôn vạn khó khăn
Giữa sống chết tính bằng giây phút
Vì nhân dân, vẹn toàn tổ quốc
Sống kết đoàn, chia sẽ gian lao
Sự hy sinh biết mấy tự hào
Tình đồng đội thiêng liêng cao cả
Dẫu xuất thân nhiều miền xa lạ
Luôn coi là ruột thịt anh em
Trong ác liệt càng gắng bó thêm
Khi hoà bình kẻ còn người mất
Người trên mình mang bao thương tật
Cầm tay nhau ca khúc khải hoàn
Vui gì bằng toàn vẹn giang san
Còn gì bằng nước nhà Độc lập
Bao hy vọng từng ngày ôm ấp
Giờ chia ra từng mảng cuộc đời
Những vui buồn lẫn lộn, chơi vơi
Tình đồng đội không ngờ chia rẽ
Kẻ giàu sang nhờ vào mánh khoé
Sống thượng lưu quyền lực tung hoành
Bỏ ngoài tai đóng góp đấu tranh
Trở thành kẻ mọt dân hại nước
Người liêm khiết một lòng sau trước
Mãi thắm tình đồng đội thương nhau
Cùng sẻ chia buồn giận khổ đau
Cầm tay nhau dựng xây đời mới
Điều đáng tiếc là sau thắng lợi
Vẫn đang còn đồng đội không mồ
Nơi rừng xanh, bờ bụi, xương khô
Hồn vất vưởng, kêu than vô vọng
Bao nỗ lực của người còn sống
Vẫn chưa thành ước vọng đoàn viên
Ngậm đắng cay nuốt cả ưu phiền
Cố gắng không phụ lòng người khuất
Hỡi đồng đội! Một thời khổ cực
Hãy mãi còn chí khí ngày xưa
Hãy đấu tranh,xoá bỏ, lọc lừa
Không dung túng loại người lừa lọc
Dành tất cả con tim khối óc
Cho công bằng, lẽ phải, văn minh
Ước nguyện này mãi mãi bình sinh
Chớ bao giờ tham lam biến chất
Xứng danh với người còn người mất
Xây nước nhà giàu đẹp ấm no…
23/4/2018
Tú Sụn

BUỒN VU VƠ (2)

Ảnh: Sưu tầm


Bẻ một nửa mùa xuân
Ướp vào trang giấy trắng
Gọi một thời xa vắng
Hãy quay về bên nhau

Nhặt một cánh mai rơi
Quăng vào miền quá khứ
Hỏi người xưa còn giữ
Nửa mùa xuân năm nào

Vốc một nạm sương mai
Gieo vào trang thơ cũ
Hỏi tình yêu trú ngụ
Đã phai mờ bao nhiêu

Lục tìm mùi hương tóc
Vương trên vai ngày nào
Vẫn mùi thương ngày ấy
Dâng dâng niềm khát khao

Mượn một chút nắng vàng
Gác lên tầng mây xám
Hỏi sao trời ảm đạm
Phải chăng buồn vu vơ
20/4/2018
Tú Sụn

VŨ NHÔM

Ảnh: Sưu tầm


Hắn chưa được học hết phổ thông
Để kiếm cơm, làm nghề nhôm kính
Thế mà người tính hơn trời tính
Sau mười lăm năm, nó đổi đời
Lên đại gia khuynh đảo một thời
Quan to địa phương đều quy phục
Với tướng tá cũng là thủ túc
Nó lên đời bằng những quyền uy
Kiến thức nó không hề có chi
Vẫn đường đường sỹ quan cao cấp
Không một ngày qua trường học tập
Vẫn đương nhiên tình báo công an
Là thương gia đội lốt nhà quan
Dùng quyền lực thủ túc ra lệnh
Cả hệ thống chấp hành tới bến
Bỏ qua luôn pháp luật hiện hành
Những người tốt không dám đấu tranh
Bao kẻ xấu bu theo kiếm chác
Khiến đạo đức suy đồi, tan tác
Mất niềm tin, đoàn kết lung lay
Nhà công sản, nó chiếm liền tay
Giá rẻ mạc mua đi bán lại
Nhìn con số mà lòng ái ngại
Đến cỡ này đất nước về đâu
Biết chúng là một lũ bọ sâu
Và đoán được có ngày tận số
Đúng như vậy, giờ đây sụp đổ
Kéo theo cùng hàng loạt quan to
Chuyện đau lòng chẳng mấy hay ho
Là bài học đắng cay, ô nhục
Thế là hết, biến thành củi mục
Cho vào lò lịch sử thành tro
Hỡi những người lãnh đạo nhớ cho
Hãy giữ mình trước bao cám dỗ
Với nhân dân mở lòng đức độ
Sống công bằng liêm chính quang minh
Với Tổ quốc cống hiến hết mình
Xứng đáng là công thần, công bộc
Vụ Vũ Nhôm bao người muốn khóc
Thương tiếc cho những bậc anh tài
Vì tham lam biến chất làm sai
Phí công lao, làm nghèo đất nước…
19/4/2018
Tú Sụn

THAN ÔI NHIỀU CỤC

Ảnh: Sưu tầm

Nói như thức ăn đã được tiêu hoá
Thu không đủ bù chi cho chính mình
Nghe qua thì ai cũng sợ thất kinh
Đúng là vô phèng*, gây nên tai họa

Đó là hậu quả cơ chế cha chung**
Cũng là tàn dư các thế hệ khùng
Cớ chi sinh một trăm tám mốt cục
Đúng thật đây rồi, vô số cái ung

Nhân dân nghèo lắm, sưu cao thuế nặng
Thuế chồng lên thuế chỉ biết kêu trời
Phí chồng lên phí chỉ biết than ôi
Thiên đình đâu rồi làm ngơ sao đặng

Ngỡ rằng đóng thuế thu vào ngân sách
Ai ngờ người thu không thể đủ ăn***
Thập tử nhất sinh, dân chết nhăn răng
Đúng là sự đời sao mà lãng nhách

Đề nghị ông Bộ bỏ bớt cục đi
Chạm đến con người****không là cái chi
Tại sao vin cớ, cớ chi kỳ lạ
Tư lệnh ngành chi, quyền lực làm gì
19/4/2018
Tú Sụn
* Quân hồi vô phèng
** Cha chung không ai khóc
*** Xác nhận của Bộ trưởng :700 Chi cục thuế thu không đủ bù chi cho chính mình.
**** ý nói khó giảm biên chế vì đụng đến con người

CÂY VÀ CỦI

Ảnh: Sưu tầm

Đủ loại củi hằng hà sa số
Cả tươi khô đều khắp đất này
Nói đến củi cho là nghèo khổ
Nhưng bây giờ quyền quý lắm thay

Trong từ điển chưa hề tìm thấy
Trong dân gian mới tạm gọi bừa
Nghe đến củi là hình dung vậy
Đã củi rồi không lộ vẫn chưa

Ngày xưa có tiều phu đốn củi
Đến ngày nay không thể phá rừng
Cây chưa đốn chưa nên là củi
Vẫn sum suê hoa thắm tưng bừng

Lò vẫn đó vẫn lò chờ củi
Cây vẫn cây thành củi vô chừng
Lò thiếu lửa nên thành lò nguội
Củi vào lò là củi tượng trưng

Cây đã mục tất nhiên là củi
Nhưng mục rồi chưa lộ vẫn yên
Cây mục nát hiện giờ vô kể
Ngậm trái tai mà nhấm ưu phiền

Cây chưa mục đắng cay thành củi
Bởi bo bo giữ chỗ cho mình
Những củi ấy vừa buồn vừa giận
Dẫu là cây, vừa trọng vừa khinh

Người đốt lò ngày đêm chờ đợi
Những tiều phu ngơ ngác nhìn rừng
Điều mong muốn cao xa vời vợi
Gom củi về, mỏi gáy lạnh lưng

Cây là cây muôn đời hữu dụng
Cây mục rồi xấu bẩn môi trường
Đã có lò thì đừng dung túng
Đốt ra tro đừng có tiếc thương
18/4/2018
Tú Sụn

TRƯỜNG CA LY HÔN

Ảnh: Sưu tầm

Tình yêu lứa đôi, ôi điều kì diệu
Bảo vệ tình yêu quên cả thân mình
Một bóng hai hình không còn yêu nữa
Dĩ nhiên đóng cửa dẫn đến đoạn tình

Hàng trăm lý do tình yêu tan vỡ
Có những chia lìa không đáng vào đâu
Có ai tin không yêu là duyên nợ
Hay đã quên rồi hẹn ước ban đầu

Có người say xỉn từ sáng đến chiều
Chỉ biết thân mình bỏ bê con cái
Vợ buồn vợ khổ, thế là hết yêu
Chia tay nhau rồi mới thấy mình dại

Có người gia trưởng, hà hiếp vợ con
Không nghe ai nói, độc quyền độc đoán
Vợ ghét, vợ sợ, dẫn đến ly hôn
Thế là đau buồn sinh ra chán nản

Có người ăn chơi quanh năm cờ bạc
Con thiếu áo cơm, coi nhẹ học hành
Vợ con khổ sở, cửa nhà tan nát
Tình yêu nguội lạnh, hạnh phúc tanh bành

Có người ham sắc, mê gái mãi chơi
Bỏ tất ngoài tai bao lời khuyên nhủ
Đến khi vợ bỏ, dẫu có lệ rơi
Kết thúc một đời, buồn đau ủ rũ

Có người yêu vợ nhưng thói hay ghen
Ăn nói lung tung, đoán mò không đúng
Xúc phạm nhiều lần nên đỏ thành đen
Khi xa nhau rồi mới thấy mình vụng

Có người vô tâm, ỷ làm ra của
Coi thường vợ con, lạnh nhạt tình yêu
Đến khi thức tỉnh còn gì đâu nữa
Ân hận có nhiều hạnh phúc cũng tiêu

Có người giận dai không chịu làm lành
Trong bụng cứ chờ, mong vợ xuống nước
Đến khi mất vợ, kêu thấu trời xanh
Đánh mất tình yêu, tìm đâu ra được

Có người xấu tính xem thường nhà vợ
Ăn nói vô lễ, khuyên bảo không nghe
Vợ không chấp nhận nên tình dang dở
Cả đời đau khổ, cõi lòng tái tê

Có người keo kiệt, đo mắm đếm hành*
Bủn xỉn chi tiêu, vợ con thiếu thốn
Cất riêng nhiều tiền, của em của anh
Nát tan tình yêu, đúng là trì độn
/-heart /-heart /-heart /-heart /-heart
Người vợ bạo tàn, ăn nói lỗ mãng
Chồng nói một câu, dỏn dỏn mười câu
Mưa dầm thấm lâu thế là chồng chán
Đi theo người khác, tìm lại được đâu

Người vợ lăng loàn, nhà chồng khiếp đảm
Chia rẻ bà con, chồng chán chồng chê
Chồng không chấp nhận, tình yêu ảm đạm
Ong bướm ngoài đường vì chồng hết mê

Người vợ ngoại tình, lâu ngày cũng lộ
Chồng không tha thứ, tất sẽ ly hôn
Tiếng xấu lan nhanh, không ai ủng hộ
Gia đình tan nát, con cái vô hồn

Người vợ ham mê hụi đề cờ bạc
Đêm ngày sát phạt, tài sản tiêu tan
Xin đừng kêu oan, kêu chồng tàn ác
Tình yêu tan nát, ắt phải lang thang

Người vợ đa nghi, ghen chồng vô lý
Xúc phạm cố ý, bạn bè lánh xa
Chồng mãi thiết tha, tính nào tật ấy
Rồi chia tay vậy, tình yêu nhạt nhoà

Người vợ chai lười, bỏ bê con cái
Chồng khuyên nhủ mãi vẫn bỏ ngoài tai
Đàn đúm một hai, ngày ngày tháng tháng
Mãi rồi chồng chán, biết có kêu ai

Người vợ chê chồng luôn mồm chì chiết
Khinh chồng bị liệt, bêu riếu rùm beng
Nào có ai khen, thế rồi chồng ghét
Tình yêu nát bét, đừng trách vận đen

Người vợ ham giàu chạy theo tiền bạc
Chồng nghèo lạnh nhạt, léng phéng đại gia
Tan cửa nát nhà, chồng ghen chồng bỏ
Khổ cho lũ nhỏ, còn mẹ thiếu cha

Người vợ ham vui, thường xuyên tới lui
Dan cin sàn nhảy, tụm ba tụm bảy
Chè rượu triền miên, chồng hết lời khuyên
Chứng nào tật ấy, đành chia tay vậy

Làm chồng làm vợ phải biết yêu thương
Một nhịn hai nhường, đắp xây hạnh phúc
Khơi trong gạn đục cuộc sống vuông tròn
Nước chảy đá mòn, mài đi tật xấu
15/4/2018
Tú Sụn

* ca dao

CÁI QUẦN QUÈ

Ảnh: Sưu tầm


Chưa què mà mặc quần què
Ống dài ống ngắn để loè ta đây
Ngẫm ra thấy cũng hay hay
Vừa ít tốn vải, tiền may đỡ nhiều
Ôi chao là quá cao siêu!
…..
Tiếc thay, dáng vóc yêu kiều còn đâu
13/4/2018
Tú Sụn

MẸ ĐI XA

Ảnh: Sưu tầm


Thế là Mẹ đi về với Ba
Buồn vô kể, lòng đau, tràn lệ
Thế là hết, không còn có Mẹ
Cả gia đình thơ thẩn, chơi vơi
Buồn tủi nào sánh được Mẹ ơi
Tan nát cả, rã rời tất cả
Cơn bão giông đất trời tơi tả
Trận lũ tràn trôi cuốn tan hoang
Mẹ đi xa thương tiếc vô vàn
Không còn Mẹ cõi trần hiu quạnh
Kể từ đây đêm đông giá lạnh
Đau buồn này còn mãi không nguôi
Buồn tủi nào sánh được Mẹ ơi…
12/4/2018
Tú Sụn