Ảnh: Sưu tầm

Trời đang quang xanh thẳm
Bỗng trở thành âm u
Vườn đang hoa rực rỡ
Bỗng điêu tàn như thu
Lá vàng rơi thu quạnh
Lá xanh nỡ lìa cành
Chơ vơ người ở lại
Kiếp trần này mong manh
3/6/2019
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Trời đang quang xanh thẳm
Bỗng trở thành âm u
Vườn đang hoa rực rỡ
Bỗng điêu tàn như thu
Lá vàng rơi thu quạnh
Lá xanh nỡ lìa cành
Chơ vơ người ở lại
Kiếp trần này mong manh
3/6/2019
Tú Sụn

Nắng trải bên thềm màu tím sẫm
Mấy luỹ tre xanh đứng sững sờ
Chiều non sương giăng xa mờ đậm
Hàng liễu u buồn buông thác tơ
Cúc rữa chuyển màu sang nâu xám
Bướm vàng lẻ cánh chẳng buồn bay
Gương hồ phăng phắc màu ảm đạm
Bông súng trời trồng hết lung lay
Mây đen vần vũ chiều thu lạnh
Từng giọt thu buồn rớt lơ thơ
Bóng ai ngoài ngõ hay ảo ảnh
Hết lần hồi hộp lại ngẩn ngơ
Chiều thu không em hoang vắng quá
Cảnh vật điêu tàn đến thảm thê
Em đã bước sang miền xa lạ
Anh mất em rồi đau tái tê
Còn đâu những buổi chiều chạng vạng
Hai đứa cầm tay dạo ven đồi
Gió thu lành lạnh lòng thanh thản
Mải miết tâm tình luôn sóng đôi
Tú Sụn
Ảnh: Quang Thư

Tột cùng đau khổ lắm em ơi
Ra đi không để lại một lời
Sao em đã nỡ đành lòng vậy
U buồn nhung nhớ mãi không thôi
Nghẹn ngào bên mộ nhớ em yêu
Cảnh vật này sao quá tiêu điều
Núi đồi thê thảm càng hoang vắng
Chắc rằng lạnh lẽo biết bao nhiêu
Lang thang thờ thẫn suốt chiều thu
Sương đẫm mờ xa nỗi mịt mù
Nhìn lá vàng rơi lòng quặn thắt
Thu này trọn kiếp sống âm u
Không em năm tháng chỉ là thu
Đời anh khổ hạnh với ngục tù
Bởi thiếu bóng hình yêu trìu mến
Thu này mãi mãi đến ngàn thu
Rưng rưng thổn thức nghẹn trong lòng
Đau đớn vô cùng em biết không
Chiều thu cô quạnh trong sầu nhớ
Cõi tạm từ nay luôn bão giông
Mất em tất cả chịu đoạn trường
Nuối tiếc, đớn đau, sầu, vấn vương
Nguyện lòng dành trọn đời còn lại
Tôn thờ, son sắt, mãi yêu thương
Sắc tím chiều thu trải ven đồi
Từ đây mãi mãi kiếp đơn côi
Mất em anh trở thành cô quạnh
Đau này nào sánh được em ơi
Tú Sụn
Anh: Quang Thông

Thế là hết, chỉ còn thu vĩnh viễn
Bỏ trần gian em về cõi vĩnh hằng
Bao người thân bao bạn bè đưa tiễn
Tan nát lòng, mất em thiệt rồi chăng?
Thế là đã một trời thu vời vợi
Trần gian này hiu quạnh lắm em ơi
Lá còn xanh sao nỡ đành lìa cội
Cho cành trơ cô độc giữa cõi đời
Còn đâu nữa những tháng ngày đầm ấm
Bao lời thương sớm tối gởi trao nhau
Còn đâu nữa phút giây yêu đằm thắm
Kể từ đây gặm nhấm mãi thương đau
Tội các con đã sớm mồ côi Mẹ
Thương các cháu thơ ngây chẳng biết gì
Đau lòng lắm bao ruột rà già trẻ
Đau tột cùng vì em sớm ra đi
Bao đồng đội khóc em giờ tiễn biệt
Bao bạn bè uất nghẹn bởi mất em
Xa em mãi lòng vô cùng thương tiếc
Đau thương này ngày tháng lại nhân thêm
Thế là anh với mùa thu muôn thuở
Lá vàng rơi về cội đã những lần
Đến lượt em lá chưa vàng đã nỡ
Để mình anh vĩnh viễn lẻ một thân
Dẫu thu sầu nguyện lòng không đen bạc
Thu triền miên khổ hạnh cõi trần này
Mong em mãi tiêu diêu miền cực lạc
Anh yên lòng nguôi ngoai nỗi đắng cay
27/5/2019 (23/4 năm Kỷ Hợi)
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Bến sông buồn chi lạ
Vì thiếu bóng hình ai
Một khung trời êm ả
Mà sao lòng u hoài
Hay là thu nhung nhớ
Cho bến sông buồn lây
Hay là tôi nhung nhớ
Ngóng con đò chiều nay
Sông thu xanh phẳng lặng
Mà trong lòng sóng reo
Từng giọt thu giọt đắng
Khiến trong lòng đắng theo
Ở cùng trời cuối đất
Em có hay thu về
Chỉ một người duy nhất
Mang nỗi buồn lê thê
Bến sông thu hiu quạnh
Vì thiếu bóng người thương
Dưới tiết trời thu lạnh
Con đò buồn trong sương
6/5/2019
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Đâu rồi phượng thắm tiếng ve vang
Đâu rồi duyên thắm ước mộng vàng
Mà đây u ám lành lạnh gió
Mà đây buồn tẻ, chắc thu sang
Ừ nhỉ! Thu sang đã mấy tuần
Giọt buồn vẫn chảy mãi không ngưng
Mà sao ta mãi như nhầm tưởng
Vẫn ngỡ là hè, vẫn bâng khuâng
Thu gieo vạn lá ngập đường đi
Sắc thắm ngày qua chẳng còn gì
Vườn thu trơ trụi, chim rời tổ
Lộ khoảng trời thu bóng mây ghi
Không lá không hoa một tấm lòng
Giữa trời thu lạnh vẫn chờ mong
Quanh co đường cũ ai còn nhớ
Khúc khuỷu duyên hờ ai biết không
Vẫn biết là thu của vạn buồn
Chứa sầu chứa thảm của yêu thương
Chứa muôn cay đắng ngàn nhung nhớ
Là cảnh chia ly nỗi đoạn trường
Tìm đâu ra nữa giữa ngày thu
Hình bóng thân thương đã mịt mù
Lá vàng về cội, chim về núi
Lững thững đồi hoang gió vi vu
1991
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Tiếng thu kêu dưới chân mềm
Qua khung cửa sổ anh tìm ra em
Nhẹ nhàng hiện dưới chiều êm
Như mơ, em đã bên thềm chờ anh
Đây rồi đôi mắt long lanh
Đây rồi hình bóng hiền lành của tôi
Trong tim tăng nhịp bồi hồi
Rộn ràng muốn nói trăm lời yêu thương
Tóc mềm dìu dịu anh vương
Môi mềm thơm mãi mùi hương ban đầu
Ngoài song trời đã lên màu
Hoàng hôn buông xuống tan sầu chiều thu
Đà Nẵng 1980
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Chẳng hờn, chẳng giận, rất yêu thương
Chẳng hiểu vì sao rẽ đôi đường
Định mệnh an bày hay lỡ ước
Thế mà duyên nhạt bước em vương
Từ đấy đời em chuyển lời ru
Dẫu trong nhung lụa vẫn ngục tù
Tình em hờ hững người chăn gối
Xuân tàn biền biệt, chỉ còn thu
Thu nào chẳng quạnh, chẳng đìu hiu
Chia ly gạt lệ giữa thương yêu
Cho dù dĩ vãng là ngang trái
Góp từng kỷ miệm để nâng niu
Đã mấy thu rồi ôi cố nhân
Hồn em đã chết, chết bao lần
Khi em đọc lại vần thơ cũ
Tự thẳm lòng sâu bỗng trào dâng
Ôn lại ngày xưa nhớ người xưa
Những lần âu yếm dưới chiều mưa
Thế rồi thu chết vùi trong mộng
Mang cả vào đông nửa trăng thừa
Em khóc mình em dưới trăng gầy
Cạn rồi sầu lệ vẫn chưa khuây
Xin anh đừng nỡ lời ai oán
Đừng nữa nhìn em ánh mắt cay
Nếu biết là em vẫn đau buồn
Người ơi lòng có xót xa không
Có lau sầu lệ, vun bờ tóc
Có dỗ dành em, có chạnh lòng
Nếu biết rằng em vẫn ước mơ
Thôi thì hờn giận cứ làm ngơ
Để tim em chết vì anh đó
Tất cả vì anh mãi tôn thờ
Nghìn thu trọn vẹn bóng hình anh
Nghìn thu ôm ấp giấc mộng lành
Nơi tim ghi khắc tình yêu ấy
Để mãi nghìn thu chỉ riêng anh
Lời thu em tỏ hết anh ơi
Âu yếm chiều mưa dĩ vãng rồi
Thương em giữ lại vùng kỷ niệm
Trọn kiếp muôn đời thương nhớ thôi
11/1991
Tú Sụn + Thanh Loan

Cuối trời vần vũ xám chiều tà
Gió đông về vội với mưa sa
Từng cơn sóng dội không ngưng nghỉ
Dội mãi liên hồi nát lòng ta
Mưa chi thôi rữa một màu hoa
Loài hoa ngày tháng mãi thiết tha
Ái ân chưa trọn sao đành nỡ
Cách biệt đôi đường, thu phôi pha
Không lẽ thu đành phải chia xa
Đang vui êm ấm dưới một nhà
Bỗng dưng trời đất lên thịnh nộ
Quay cuồng giận dữ tựa phong ba
Quyến luyến trời thu mộng hiền hoà
Êm đềm ấm áp tháng ngày qua
Thu ơi đừng nỡ, thu đừng nữa
Chia lìa bức tử, giấc Nam Kha*
16/4/2019
Tú Sụn
* Giấc Kê vàng
Ảnh: Sưu tầm

Đắm chìm trong ánh mắt thương
Yên bình êm ả thiên đường là đây
Rượu đào, cảnh đẹp mỗi ngày
Say trong tâm tưởng ngất ngây cuộc đời
Thu vàng đẹp lắm em ơi
Lá hoa đua nở da trời xanh trong
Yên lòng đủ ước thoả mong
Cảnh tiên rộn rịp bướm ong bay vờn
Ngọt ngào nào sánh nào hơn
Yêu thương tràn ngập keo sơn vĩnh hằng
Với anh là gió là trăng
Là sông là núi hoa đăng bốn mùa
Tranh sơn thuỷ em thêu thùa
Cho anh say đắm mút mùa mây xanh
Em là thu của lòng anh
Một đời son sắt, chân thành anh trao
28/3/2019
Tú Sụn