SẦU

Ảnh: Sưu tầm


Khối sầu nặng ngót ngàn cân
Tháng năm đè nát tấm thân lạc loài
Đành lòng mưa mặn nắng cay
Không em hồn mãi đoạ đày thê lương
24/2/2020
Tú Sụn

EM BỎ LẠI ANH

Ảnh: Sưu tầm


Ngày ấy em bước vào đời anh
Xây nên một thiên đường tình ái
Cõi hồng hoang hoang sơ hoang dại
Thành khu vườn hoa trái sum suê
Một lâu đài mật ngọt say mê
Trong mộng đẹp dạt dào yêu dấu
Mãi là đây chúng mình nung nấu
Giữ mùa xuân rực rỡ hương nồng
Nhưng khó lường sắc sắc không không
Ôi! Bát Nhã…nhân duyên ly tán
Đã duyên phận mà sao hữu hạn
Em bước đi ra khỏi đời anh
Khu vườn yêu hoa trái ngọt lành
Ra hoang phế đìu hiu vô chủ
Những nhành thơm giờ đây ủ rũ
Lâu đài kia đổ nát hoang tàn
Giấc mộng vàng nỡ sớm tiêu tan
Miền thương đau triều dâng tràn ngập
Thiên đường xưa mây mù che lấp
Anh quay về với cõi hồng hoang
Em ra đi sao quá tức ngang
Bỏ lại anh đơn côi sầu thảm
22/2/2020
Tú Sụn

NỖI BUỒN CÙNG CỰC

Ảnh: Sưu tầm


Em để lại nỗi buồn
Len trong anh cùng cực
Hồn rã rời đau nhức
Lòng nuối tiếc cay chua

Trời đất buồn có mùa
Cỏ cây buồn có vụ
Anh buồn cả vũ trụ
Buồn lây triệu tinh cầu

Anh chẳng ngủ được đâu
Lo em không đủ ấm
Thiên tào luôn rét đậm
Mà em thì chưa quen

Buồn cho số kiếp đen
Nên chúng mình đôi ngả
Em dạt về biển cả
Anh thơ thẩn trên nguồn

Những chiều ngập mưa tuôn
Lòng buồn hơn phiến đá
Lòng nhớ về biển cả
Thương rừng già héo hon

Thương cảm búp chồi non
Chưa một lần hóng nắng
Đã trải qua vị đắng
Của dư ba cuộc đời

Còn đâu tiếng ru hời
Cho niềm thương bất tận
Chỉ là điều cảm nhận
Của nỗi niềm xa xưa
21/2/2020
Tú Sụn

RẢNH

Ảnh: Sưu tầm


Lệnh trên chưa thì chưa được đánh
Đời chiến binh luôn phải đợi chờ
Tuần hai bận giặt đồ lau súng
Rảnh quá mà nên lại làm thơ
1972
Trương Quang Tú

ƯỚC MONG

Ảnh: Sưu tầm


Anh cho em khối tình anh
Em xa viễn xứ anh đành để khô
Ước mong anh được xuống mồ
Để em thổn thức bớt khô khối tình
20/2/2020
Tú Sụn

TIẾNG TỪ QUY*

Ảnh: Sưu tầm


Lá xa cành, cành trơ trước gió
Em xa anh, anh bỏ cuộc đời
Thẳm xa góc biển chân trời
Từ quy não ruột gieo lời từng đêm
19/2/2020
Tú Sụn
* Từ quy là một loài chim…

MẸ VĨ ĐẠI CỦA CON

 


Bởi chiến tranh cha đành lưu lạc
Mẹ một mình đùm túm nuôi con
Giữ phẩm hạnh sắt son
Thề kiên trung bám trụ
Ác liệt nhất chỉ đến chân núi Thụ
Rồi trở về với ruộng với vườn
Chiến tranh ngày càng giày xéo quê hương
Trên vai mẹ đứa em thơ và thùng gạo
Kèm theo mền mùng và gói quần áo
Dưới chân mẹ bao cạm bẫy bom mìn
Trong tim mẹ cả một khối niềm tin
Là đất nước sẽ có ngày độc lập
Những làn đạn làm thân mẹ nằm sấp
Đè lên con mà mắt vẫn trừng trừng
Con tim mẹ vẫn kiên cường đập không ngừng
Vì mẹ vẫn phải sống
Vì những đứa con phận mỏng
Như mảnh băng dưới ánh mặt trời
Cần phút chốc ru hời
Cần chở che trước con sóng đời vùi dập
Khi mưa tràn nước ngập
Khi bão tố phong ba
Nơi cư ngụ được gọi là nhà
Là căn hầm dưới hơn thước đất
Những giấc mơ trong không gian chậc
Là vẩn vơ một mái nhà tranh
Là chiếc giường tre có chiếc chiếu manh
Là một bửa cơm nhiều bằng củ
Thế là tuyệt, thế là no đủ
Bởi chiến tranh không có ngày dừng
Tiếng đạn bom gào thét không ngừng
Sau giấc ngủ véo biết đau nghĩa là còn sống
Một chuỗi ngày ác mộng
Những năm tháng kinh hoàng
Những gò đất mấp mô gọi là xóm làng
Những hố bom gọi là kênh rạch
Chiếc áo rách không còn chỗ rách
Lá rau rừng vào bữa là cơm
Bông hoa không còn mùi thơm
Bởi kém hơn loại mùi thuốc súng
Thế mà lòng mẹ không hề nao núng
Vững bước chân cùng cuộc chiến tranh
Bàn tay mẹ tô lên những thửa ruộng màu xanh
Chờ ngày vàng đem lên đàng đóng đảm phụ
Sau nhiều canh không ngủ
Để dừng sàng xay giã thâu đêm
Năm mất mùa tự giác đóng thêm
Con có khoai mẹ còn có chạc
Dẫu có đạm bạc
Dẫu chửa no lòng
Rồi cứ thế xoay vòng
Nhờ khoai rau các con khôn lớn
Như cây bắp mơn mởn
Như cây lúa làm đòng
Nâng niu yêu quý trong lòng
Không sợ chiến tranh một còn một mất
Đối diện với sự thật
Nghe tiếng gọi non sông
Văng vẳng chiến công
Mẹ nghe lời ông Tố Hữu
Đọc “Người cầm súng” Lê Lựu
Đành lòng mẹ tiễn con đi
Vào cuộc chiến trường kỳ
Với hy vọng có ngày trở lại
Đường diệt thù gian lao xa ngái
Mẹ mỏi mòn lo lắng ngóng chờ
Diệu kỳ như một giấc mơ
Mẹ nhận bài thơ này khi hiệp định Pari vừa ký
Chắc mẹ của con hoan hỉ
Mẹ vĩ đại của con!
Cục cưng của mẹ vẫn còn.
Ngày 01/2/1973
Trương Quang Tú

HOÀI VỌNG

Ảnh: Sưu tầm


Nghẹn ngào nuối tiếc trời thôi nắng
Đau đớn sầu bi đất nẫu lòng
Cõi nhớ trần gian buồn hoang vắng
Miền thương miên viễn vạn mùa mong

Cách biệt âm-dương hòng gặp lại
Xa thẳm muôn trùng vẫn ước mơ
Đau đáu ngày đêm hoài vọng mãi
Sống thảm sống rầu sống xơ rơ
18/2/2020
Tú Sụn

TẠI SAO

Ảnh: Sưu tầm


Không giá rét sao trăng bầm tím
Không sương sa sao nẫu đất trời
Không còn lệ vẫn nhoè cay mắt
Không còn hồn mà xác cố bơi
17/2/2020
Tú Sụn

CHẲNG NGHĨA GÌ

Ảnh: Sưu tầm


Dòng sông chết bởi suối nguồn khô cạn
Đời giá băng khi vĩnh viễn biệt ly
Dẫu sóng biển vẫn đêm ngày ầm ĩ
Dẫu hoa thơm trái ngọt chẳng nghĩa gì
16/2/2020
Tú Sụn