THU BUỒN (2)

Ảnh: Sưu tầm


Năm trước nơi này thu đẹp lắm
Hoa lá xinh tươi gió đưa hương
Từ khi vắng bóng người yêu dấu
Tàn tạ hoang vu, ôi! thảm thương

Sương thu lã chã trên đường vắng
Cỏ lấn lối mòn phai dấu chân
Quạnh hiu đầu ngõ cau một bóng
Âu sầu cúc rũ cạnh rìa sân

Từng luồng lạnh lẽo lòng tê tái
Từng giọt buồn thu thấm não nề
Trăng rầu một nửa neo lờ lững
Chân trời mây xám kéo lê thê

Tìm đâu ra nữa hình bóng ấy
Mãi mãi từ đây với thu buồn
Cô đơn sầu hận đời ngang trái
Trọn kiếp lưu đày với trăng suông
Tú Sụn

NHỮNG LẦN EM NẰM VIỆN

 


Những lần em nằm viện
Những lần mổ nhớ đời
Anh xót lòng đau dạ
Thương em lắm em ơi

Những đêm thâu trăn trở
Vì cơn đau giày vò
Không một lời than thở
Bởi vì sợ anh lo

Khi qua cơn bạo bệnh
Em vẫn luôn tươi cười
Anh mừng thầm rưng lệ
Khi thấy em yêu đời

Em vẫn lên facebook
Chia sẻ với bạn bè
Bao giờ cũng thân thiện
Bao giờ cũng lắng nghe

Lòng anh vui biết mấy
Em qua cơn hiểm nghèo
Với những lần như vậy
Bạn bè cũng vui theo

Lần này em nằm viện
Chưa kịp chăm chút nào
Em ra đi đột ngột
Tại sao vậy! Tại sao

Giờ em không còn nữa
Đau thương dâng ngất trời
Đành than thân trách phận
Mãi muôn đời em ơi!
15/6/2019
Tú Sụn

HẾT RỒI CÂU NÓI YÊU THƯƠNG

 


Đã nhiều năm sức khoẻ không tốt
Nên em luôn chỉ ở trong nhà
Anh đi làm, một mình em nhớ
Khi anh về, mừng lắm chạy ra

Câu yêu thương riêng anh có được
Chân bước nhanh em nói “Ba về!”
Là câu đó lần nào cũng vậy
Anh đáp lời âu yếm thương ghê!

Âm thanh ấy hơn vàng hơn ngọc
Thấm vào anh mãi mãi suốt đời
“Ba về! Ba về!” Em niềm nở
Giờ tìm đâu ra nữa em ơi

Nghĩa vợ chồng trong em anh hiểu
Em yêu anh vạn vạn lần yêu
Sống bên em tràn đầy hạnh phúc
Giờ không em nhà cửa đìu hiu
14/6/2019
Tú Sụn

TỦI THÂN

 


Mỗi sớm mai thức dậy
Khi bình minh bắt đầu
Ly cà phê, ly sữa
Mình cùng ngồi bên nhau

Ngày nào cũng như thế
Thành nếp quen lâu rồi
Giống như bao người khác
Mình cũng luôn có đôi

Cùng hân hoan tâm sự
Đủ thứ chuyện trên đời
Cùng chia bùi sẻ ngọt
Bên nhau mãi không rời

Rồi một ngày ảm đạm
Em bỏ anh ra đi
Lẻ loi trong sầu nhớ
Tiêu tan chẳng còn gì

Mỗi sớm mai thức dậy
Một mình anh ngồi đây
Ly cà phê chát đắng
Rưng rưng, khoé mắt cay

Họ có đôi có cặp
Anh một mình đơn côi
Tủi thân lắm em ạ
Đau buồn này không nguôi
14/6/2019
Tú Sụn

TỰ LÒNG ANH NGUYỆN

 


Số phận nào cho em như vậy
Kiếp bình sinh sao quá đắng cay
Em muốn sống mà không được sống
Nên đã đành nhắm mắt xuôi tay

Em ra đi đất trời sụp đổ
Con chúng mình đã mất mẹ rồi
Cháu mất bà chưa hề hay biết
Gia đình mình tang tóc lệ rơi

Em yêu ạ! lòng anh tan nát
Bao tủi hờn anh gánh từ nay
Mất em là anh mất tất cả
Mất em là anh đã trắng tay

Em để lại mình anh đơn lẻ
Lúc chia xa chưa kịp một lời
Yêu thương em tự lòng anh nguyện
Suốt đời này thờ phụng em thôi
13/6/2019
Tú Sụn

KHI CHỈ MỘT MÌNH

Ảnh minh hoạ

Anh sợ nhất khi chỉ một mình
Trong đầu luôn quay cuồng ảo não
Tâm trí tơi bời như giông bão
Cứ thể là trầm cảm em ơi

Nhưng rất muốn được chỉ một mình
Để tự do đau buồn tuôn lệ
Tự do than, tự do kể lể
Tự do sầu, thảm thiết tự do

Và giờ đây anh chỉ một mình
Nhớ thương em tột cùng nỗi nhớ
Anh tự do nghẹn ngào nức nở
Đau xé lòng vì đã mất em
13/6/2019
Tú Sụn

TRẰN TRỌC

 


Là con dâu có tâm có đức
Xây nhà thờ, mồ mả ông bà
Thường đi về chăm lo hương khói
Vẫn một lòng không ngại đường xa

Ở nơi này những lần về trước
Luôn có nhau đầm ấm thương yêu
Em có công xây căn phòng đẹp
Anh thầm khen và cảm ơn nhiều

Lần đầu tiên một mình em ạ
Không có em trống trải vô cùng
Giường rộng quá anh nằm một góc
Em đâu rồi? Sao chẳng nằm chung?

Đêm thanh vắng một mình trằn trọc
Nằm không yên, suy nghĩ miên man
Giữa hè mà sao lòng lạnh quá
Anh nhớ em lệ ứa hai hàng

Thế là hết từ nay mãi mãi
Đi về đây đơn lẻ một mình
Chú thím sợ anh buồn anh khóc
Nên nén lòng giấu lệ làm thinh

Yêu em lắm, nhớ em nhiều lắm
Không có em chẳng ngủ được đâu
Sao em nỡ bỏ anh đi trước
Để mình anh trằn trọc u sầu
13/6/2019
Tú Sụn

ĂN CƠM VỚI BẠN

 


Mỗi lần về Quảng Ngãi
Vô nhà bạn thăm chơi
Chị em cùng tíu tít
Bên nhau mãi không rời

Một tình cảm thân thiện
Luôn ấm áp thâm giao
Đã lâu rồi như vậy
Mãi dâng lên dạt dào

Cùng đi chợ với bạn
Cùng nấu cơm cùng ăn
Tình bạn tình đồng đội
Không có gì quý bằng

Cả bốn người hạnh phúc
Cả bốn người vui chung
Lâu không về là nhớ
Lại về nấu ăn cùng

Lần này chỉ mình anh
Nét bạn buồn sâu lắng
Cũng cơm trứng cá canh
Mà trong miệng cứ đắng

Biết bạn sợ anh buồn
Nên nuốt sầu trong dạ
Anh thì thương em quá
Nên cứ mãi rưng rưng

Bữa ăn có ba người
Mà bạn để bốn chén
Anh hiểu tấm lòng bạn
Cổ cứ luôn nghèn nghẹn

Em ơi em có biết
Mất em bạn buồn đau
Từ nay đến mãi mãi
Nhớ em trong u sầu
12/6/2019
Tú Sụn

CHỈ CÓ MỘT MÌNH

 


Anh về quê chỉ có một mình
Giờ không em đi cùng như trước
Buồn vô hạn anh không chịu được
Suốt quãng đường nước mắt rưng rưng

Anh về quê chỉ có một mình
Không có em để mà tâm sự
Mải miên man u buồn tư lự
Suốt quãng đường nghèn nghẹn lòng đau

Ngồi trên xe chỉ có một mình
Ghế bên kia từ nay bỏ trống
Xe đã rộng giờ đây càng rộng
Suốt quãng đường nức nở không nguôi

Hồi còn em sao mà hạnh phúc
Em râm ran kể chuyện đủ điều
Dừng hút thuốc, cùng nhau ăn bánh
Quấn quýt hoài như thể vừa yêu

Anh nhớ quá! Nhớ em nhiều lắm
Nhớ quặn lòng đứt ruột em ơi
Ngồi trên xe một mình hiu quạnh
Thế là anh đã mất em rồi
12/6/2019
Tú Sụn

LỆ THU

Ảnh: Sưu tầm


Tà huy sương phủ sầu ảm đạm
Non nước u buồn thiếu dáng thương
Còn đâu những buổi cùng bách bộ
Đơn lẻ âm thầm tâm vấn vương

Cúc vàng thu trước, miền kí ức
Lãng vãng thu này chỉ là mơ
Không em cảnh vật đều xa lạ
Cô độc sầu bi sinh ngẩn ngơ

Lá rụng cành trơ cảnh hắt hiu
Thu buồn vạn vật quá tiêu điều
Đầu cành ứa lệ rơi từng giọt
Từng giọt lệ thu giữa cô liêu
11/6/2019
Tú Sụn