ĐỢI EM Ở BẾN SÔNG THU

Ảnh: Sưu tầm


Nước vẫn chảy thành dòng cuồn cuộn
Bèo vẫn trôi vô định về đâu
Bến sông thu mờ sương hoang vắng
Chỉ mình anh gặm nhấm u sầu

Em bên ấy có thuyền không bến
Anh bên này có bến không thuyền
Mãi đợi em tháng ngày vô vọng
Dâng nỗi buồn trông ngóng triền miên

Em đi mãi không ngày trở lại
Anh một mình đơn lẻ kiếp này
Tan nát lòng đau thương vô tận
Trời bất công gieo bão đắng cay

Không có em mùa thu vĩnh viễn
Trời quanh năm u ám lạnh lùng
Hoa không thắm không phô hương sắc
Đớn đau cùng dằn vặt nhớ nhung

Thế là đã vào thu mãi mãi
Mãi ngàn thu anh đợi chờ em
Bến sông buồn tháng ngày hiu quạnh
Anh âm thầm thao thức từng đêm
4/6/2019
Tú Sụn

BUỒN TRỌN KIẾP

Ảnh: Sưu tầm


Đến bữa ăn ghế em bỏ trống
Cố kìm lòng mà lệ vẫn rưng
Không có em thức ăn đắng lắm
Mới đây mà nay lại bỗng dưng

Cứ hình dung là em ngồi đó
Còn anh đây ôm trọn nỗi sầu
Ăn sao được cổ luôn nghèn nghẹn
Miên man hoài em ở nơi đâu

Người ta nói nợ trần trả hết
Nên em về với cõi vĩnh hằng
Nghe thế đó không tin là vậy
Trớ trêu này anh cố cắn răng

Một mình đây dưới trời nghiệt ngã
Anh buồn đau em có biết không
Chết là hết lòng anh đã chết
Cả đất trời lạnh lẽo đêm đông

Tất cả đã trở thành vô nghĩa
Thương em thôi sầu mãi không thôi
Nỗi đau này anh buồn trọn kiếp
Vạn vạn lần thương tiếc em ơi
4/6/2019
Tú Sụn

ĐIÊU TÀN NHƯ THU

Ảnh: Sưu tầm


Trời đang quang xanh thẳm
Bỗng trở thành âm u
Vườn đang hoa rực rỡ
Bỗng điêu tàn như thu

Lá vàng rơi thu quạnh
Lá xanh nỡ lìa cành
Chơ vơ người ở lại
Kiếp trần này mong manh
3/6/2019
Tú Sụn

NHỚ THƯƠNG

Anh: Sưu tầm


Phía bên em gối chăn lạnh lẽo
Anh từ nay cô độc lạnh theo
Nhớ em quá năm canh trằn trọc
Mất em rồi anh chịu gieo neo

Phía bên em mãi đành trống vắng
Anh từ nay vĩnh viễn héo hon
Thương em quá buồn buồn tủi tủi
Xa em rồi anh nguyện sắt son
2/6/2019
Tú Sụn

HỎI

Ảnh: Sưu tầm


Còn đâu nữa vầng trăng ngà ngọc
Đêm âm u sầu lệ tuôn tràn
Cõi vĩnh hằng có nghe tiếng khóc
Đang não nề địa ngục trần gian
1/6/2019
Tú Sụn

CHIỀU THU KHÔNG EM

 


Nắng trải bên thềm màu tím sẫm
Mấy luỹ tre xanh đứng sững sờ
Chiều non sương giăng xa mờ đậm
Hàng liễu u buồn buông thác tơ

Cúc rữa chuyển màu sang nâu xám
Bướm vàng lẻ cánh chẳng buồn bay
Gương hồ phăng phắc màu ảm đạm
Bông súng trời trồng hết lung lay

Mây đen vần vũ chiều thu lạnh
Từng giọt thu buồn rớt lơ thơ
Bóng ai ngoài ngõ hay ảo ảnh
Hết lần hồi hộp lại ngẩn ngơ

Chiều thu không em hoang vắng quá
Cảnh vật điêu tàn đến thảm thê
Em đã bước sang miền xa lạ
Anh mất em rồi đau tái tê

Còn đâu những buổi chiều chạng vạng
Hai đứa cầm tay dạo ven đồi
Gió thu lành lạnh lòng thanh thản
Mải miết tâm tình luôn sóng đôi
Tú Sụn

CHIỀU THU CÔ QUẠNH

Ảnh: Quang Thư


Tột cùng đau khổ lắm em ơi
Ra đi không để lại một lời
Sao em đã nỡ đành lòng vậy
U buồn nhung nhớ mãi không thôi

Nghẹn ngào bên mộ nhớ em yêu
Cảnh vật này sao quá tiêu điều
Núi đồi thê thảm càng hoang vắng
Chắc rằng lạnh lẽo biết bao nhiêu

Lang thang thờ thẫn suốt chiều thu
Sương đẫm mờ xa nỗi mịt mù
Nhìn lá vàng rơi lòng quặn thắt
Thu này trọn kiếp sống âm u

Không em năm tháng chỉ là thu
Đời anh khổ hạnh với ngục tù
Bởi thiếu bóng hình yêu trìu mến
Thu này mãi mãi đến ngàn thu

Rưng rưng thổn thức nghẹn trong lòng
Đau đớn vô cùng em biết không
Chiều thu cô quạnh trong sầu nhớ
Cõi tạm từ nay luôn bão giông

Mất em tất cả chịu đoạn trường
Nuối tiếc, đớn đau, sầu, vấn vương
Nguyện lòng dành trọn đời còn lại
Tôn thờ, son sắt, mãi yêu thương

Sắc tím chiều thu trải ven đồi
Từ đây mãi mãi kiếp đơn côi
Mất em anh trở thành cô quạnh
Đau này nào sánh được em ơi
Tú Sụn

TỘT CÙNG ĐAU KHỔ EM ƠI

Ảnh: Quang Thông


Biết rằng sinh tử vô thường
Mà anh mang nỗi đoạn trường từ đây
Cả nhà lòng đắng mắt cay
Mất em mất cả những ngày ấm êm
Sao em không ở lại thêm
Rồi đây máu chảy ruột mềm ai chia
Em về thế giới bên kia
Anh và con cháu xa lìa tình thâm
Hằng đêm anh tủi khóc thầm
Ngày dài lủi thủi trầm ngâm chán đời
“Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay”
Còn đâu thủ thỉ những ngày
Còn đâu nồng thắm đắm say đêm về
Trời ơi! tan nát, tái tê
Thảm thương một cõi não nề, chơi vơi
Tột cùng đau khổ em ơi!
28/5/2019
Tú Sụn

MÙA THU VĨNH VIỄN

Anh: Quang Thông


Thế là hết, chỉ còn thu vĩnh viễn
Bỏ trần gian em về cõi vĩnh hằng
Bao người thân bao bạn bè đưa tiễn
Tan nát lòng, mất em thiệt rồi chăng?

Thế là đã một trời thu vời vợi
Trần gian này hiu quạnh lắm em ơi
Lá còn xanh sao nỡ đành lìa cội
Cho cành trơ cô độc giữa cõi đời

Còn đâu nữa những tháng ngày đầm ấm
Bao lời thương sớm tối gởi trao nhau
Còn đâu nữa phút giây yêu đằm thắm
Kể từ đây gặm nhấm mãi thương đau

Tội các con đã sớm mồ côi Mẹ
Thương các cháu thơ ngây chẳng biết gì
Đau lòng lắm bao ruột rà già trẻ
Đau tột cùng vì em sớm ra đi

Bao đồng đội khóc em giờ tiễn biệt
Bao bạn bè uất nghẹn bởi mất em
Xa em mãi lòng vô cùng thương tiếc
Đau thương này ngày tháng lại nhân thêm

Thế là anh với mùa thu muôn thuở
Lá vàng rơi về cội đã những lần
Đến lượt em lá chưa vàng đã nỡ
Để mình anh vĩnh viễn lẻ một thân

Dẫu thu sầu nguyện lòng không đen bạc
Thu triền miên khổ hạnh cõi trần này
Mong em mãi tiêu diêu miền cực lạc
Anh yên lòng nguôi ngoai nỗi đắng cay
27/5/2019 (23/4 năm Kỷ Hợi)
Tú Sụn

BẾN SÔNG THU HIU QUẠNH

Ảnh: Sưu tầm


Bến sông buồn chi lạ
Vì thiếu bóng hình ai
Một khung trời êm ả
Mà sao lòng u hoài

Hay là thu nhung nhớ
Cho bến sông buồn lây
Hay là tôi nhung nhớ
Ngóng con đò chiều nay

Sông thu xanh phẳng lặng
Mà trong lòng sóng reo
Từng giọt thu giọt đắng
Khiến trong lòng đắng theo

Ở cùng trời cuối đất
Em có hay thu về
Chỉ một người duy nhất
Mang nỗi buồn lê thê

Bến sông thu hiu quạnh
Vì thiếu bóng người thương
Dưới tiết trời thu lạnh
Con đò buồn trong sương
6/5/2019
Tú Sụn