MIỀN XA CÒN NHỚ

Ảnh: Sưu tầm


Nắng đã cạn mưa chưa về trời quên gió
Đất ngủ yên cây ruỗng mục đá rêu phong
Còn gì nữa mảnh tình sầu vùi trong mộng
Một cuộc đời luôn cô quạnh giữa đêm đông

Từ ngày ấy như cõi trần thành hoang mạc
Dấu chân xưa trong mường tượng vẫn còn đây
Hương phảng phất khơi lên từ miền kí ức
Một niềm yêu trong tâm khảm vẫn đong đầy

Buổi chia tay chưa trao lời thề hẹn ước
Mà bấy lâu luôn day dứt nỗi đoạn trường
Có duyên phận mà hững hờ nên lỡ vận
Cố than thân trời cũng chẳng đoái hoài thương

Miền xa ấy em có còn vương chút nhớ
Có bâng khuâng hay thờ thẫn mỗi chiều về
Có biết rằng trời âm u nơi bến đợi
Sương nhạt nhoà gieo sầu nhớ mãi lê thê
28/6/2018
Tú Sụn

THUYỀN ĐÃ ĐI XA

Ảnh: Sưu tầm


Con thuyền đã bỏ tôi
Lẻ loi bờ sông lạnh
Con thuyền đã xa tôi
Giọt sương buồn đặc quánh

Bờ lau nghiêm dáng đứng
Gió đậu trên cành cây
Nóng nung lòng hừng hực
Nơi phương trời có hay

Sông buồn lăn tăn sóng
Bóng hơi sương lững lờ
Âm thanh xưa đồng vọng
Thêm ướt mèm câu thơ

Trăng buồn đi về đâu
Bầu trời mây xám xịt
Chân trời xa lên màu
Giờ hồn tôi mờ mịt

Đã mấy mùa giông gió
Đã bao đêm mong chờ
Cửa lòng đang bỏ ngỏ
Cho hồn bay trong mơ

Ước sao chiều không tắt
Ước sao đêm không dài
Chân trời trong tầm mắt
Dõi theo hình bóng ai

Nếu thuyền không trở lại
Bến lẻ loi một đời
Nếu thuyền xa mãi mãi
Sông tơi bời, đơn côi
27/6/2018
Tú Sụn

GẶP LẠI NHAU SAU HAI MƯƠI NĂM

GẶP GỠ ÂN NHÂN
Viêm xoang mục cốt liệt thần kinh
Nhiễm khuẩn sốt cao giật nẩy mình
Thiết nghĩ mang u người bất động
Không ngờ thoát nạn sức hồi sinh
Y Tư gắng sức nuôi chăm chỉ
Bác Tú nhanh chân chữa tận tình
Hội ngộ hôm nay mừng khó tả
Ân nhân xuất hiện rất… thình lình!
Huỳnh Thâm
18/06/2018

GẶP LẠI BỆNH NHÂN
Nhớ lại ngày xưa, nghĩ mà kinh
Trong lúc lâm nguy, cố hết mình
Ngày ấy nếu như không qua được
Bây giờ đâu nữa một bình sinh
Trời cao mãi mãi ơn phù hộ
Đất rộng muôn năm nghĩa ân tình
Hôm nay hội ngộ lòng vui sướng
Đã hẹn rồi nên chẳng… thình lình
25/6/2018
Tú Sụn

XẾ CHIỀU

Ảnh: Hoa Nguyen


“Thêm một tuổi giống như chiều phai nắng
Bất chợt quên, bất chợt nhớ nhạt nhoà
Viết nỗi buồn lên bờ cát khơi xa”…*
Màu hoàng hôn sẫm dần từng con sóng
Tiếng rì rầm của ngàn năm đồng vọng
Vẳng bên tai lời âu yếm ngày nào
Bờ cát mềm bao thay đổi bể dâu
Dấu chân xưa còn in trong tâm tưởng
Cuối chiều rồi, về ngày xa mường tượng
Một mùa hoa khoe sắc thắm ven bờ
Bầu trời trong, xanh ngát những ước mơ
Rồi từ ấy đến bây giờ hoá đá
Chỉ còn lại nghìn trùng khơi, biển cả
Con sóng ngầm gầm rú dưới tầng sâu
Lắm phong ba lận đận đến bạc đầu
Giờ ngoảnh lại màu hoàng hôn le lói…
12/6/2018
Tú Sụn

* Thơ Nguyễn Ngân

KHẮC KHOẢI

Ảnh: Sưu tầm


Dù ngày tháng trôi dần vào dĩ vãng
Thì tình mình vẫn nguyên vẹn như xưa
Vẫn yêu thương, vẫn thiết tha chân thật
Giây phút tiên còn nồng ấm như vừa

Bao cảm xúc hiện về trong giấc ngủ
Lòng rộn ràng xao động cả giấc mơ
Thời khắc ấy dâng tràn niềm hạnh phúc
Thấm đẫm từng cảm nghĩ, nhũn câu thơ

Yêu em mãi, tháng ngày dài nỗi nhớ
Nắng nhạt nhoà, hình bóng đậm trong tim
Nước thời gian gội phai mờ đường cũ
Suối vẫn trong, mây vẫn trắng, im lìm

Nơi bến đợi dấu chân xưa mờ tỏ
Làm nôn nao kì vọng một bóng hình
Nếu có thể được quay về quá khứ
Thì chân trời sẽ rạng ánh bình minh
7/6/2018
Tú Sụn

THƯƠNG VỢ

Ảnh: Sưu tầm


Đau rồi, đau nữa là sao?
Trời ơi! Tôi biết thế nào nữa đây?
Da xanh, khuôn mặt hao gầy
Cầm tay nhớ lại những ngày đã qua
Xinh xinh như một màu hoa
Đoan trang hiền dịu, mặn mà yêu thương
Em đau! Lòng dạ đoạn trường
Cớ sao đau mãi trăm đường bất công
Em ơi chia bớt được không
Sang anh một nửa để lòng anh nguôi
Cầu trời cho bệnh em lui
Đau thay em được, anh vui em à!
3/6/2018
Tú Sụn

ĐỪNG CHO MẸ ĐỒNG TIỀN BẨN ĐÓ

Ảnh: Sưu tầm


Nghèo ba đời, lam lũ quanh năm
Ngày ba bữa sắn khoai lưng dạ
Đất quê mình toàn là sỏi đá
Cố tảo tần, chai sạm bàn tay

Cũng không hơn, chỉ đủ qua ngày
Phận con rệp suốt đời lận đận
Bố anh dũng nằm ngoài mặt trận
Mẹ con mình đùm bọc cùng nhau

Dấu xót thương, kìm nén nỗi đau
Sống chắt chiu để con được học
Nhìn con họ mà lòng rưng, khóc
Biết làm sao cho được bằng người

Và giờ đây số phận mỉm cười
Con thành danh, được làm viên chức
Cả làng nói nhà mình phúc đức
Sống hiền lành trời phật độ trì

Nên từ nay thoát cảnh hàn vi
Rồi sẽ có miếng ăn, miếng để
Hoà vào đời thật là không dễ
Bao mưu cầu, cám dỗ, lợi danh

Thấy người ta con cũng không đành
Và cứ thế đổi đời, đổi tính
Nhìn con mẹ gọn gàng, xúng xính
Lòng vừa mừng xen lẫn vừa lo

Lương bao nhiêu, mẹ mãi tò mò
Hay con đã thay lòng, đổi ý
Trước đồng tiền làm mờ lí trí
Bao nỗi niềm, mẹ mãi ưu tư

Tiền con cho, mẹ giữ khư khư
Để lo thêm, bữa ăn đạm bạc
Nhưng mẹ thấy có điều khang khác
Miếng cá tươi mùi cũng tanh rình?

Miếng thịt tươi sao có mùi inh?
Hay con đã… giật mình tự hỏi
Đúng thật vậy, những gì mong mỏi
Đến giờ này tan nát, vô hồn

Con của mẹ! Hãy giữ trí khôn!
Đừng thế nhé! Đừng ăn của họ
Họ là cũng một đời khốn khó
Cũng nghèo hèn như mẹ ngày xưa

Cũng tảo tần lam lũ sớm trưa
Nhớ con nhé! Đừng ăn của họ
Đừng cho mẹ đồng tiền bẩn đó
Cũng đừng vì manh áo miếng cơm

Hãy” đói cho sạch, rách cho thơm”
Con của mẹ, nghe lời mẹ nhé!

30/5/2018
Tú Sụn

CHIA TAY MÙA HẠ

Ảnh: Sưu tầm


Mùa hạ về đây, ta chia tay
Luyến lưu, hàng lệ đã vơi đầy
Em bước, hồn như chưa muốn bước
Góc phố, mình anh đang đứng ngây

Phượng về là hạ đã về rồi
Ve sầu giục giã đó em ơi
Chia tay chưa nói lời nhung nhớ
Mà đã trào dâng nước mắt rơi

Em về nghỉ hạ, anh ở đây
Ve sầu lột xác bám thân cây
Tiếng ve văng vẳng còn đâu đó
Gợi nhớ ngày nao tay nắm tay

Xác phượng mà anh ngỡ pháo hồng
Cứ tưởng là em đã lấy chồng
Đỏ ran mặt đất màu tiễn biệt
Tím ngắt lòng anh giữa mênh mông
1973
Trương Quang Tú (Tú Sụn)

VẪN LÀ EM

Ảnh: Sưu tầm


Từ hôm ấy, chia tay trong thầm lặng
Quyến luyến nhiều, không ai dạn nói ra
Theo tháng năm mỗi người về mỗi ngả
Mang trong lòng mỗi đứa một phong ba

Anh rong ruổi khắp chân trời góc bể
Lặn lội qua trăm, vạn dặm sơn hà
Gặp bao người đều đoan trang hiền thục
Mà chưa từng, chưa có, chưa tìm ra

Trái tim yêu chưa một lần rung động
Cũng chưa từng xao xuyến trước yêu kiều
Rồi vẫn thế qua bao mùa mưa nắng
Giữa trường đời chưa thử một lần yêu

Tóc điểm bạc ước một lần ngã ngũ
Trong mơ hồ, mang máng bóng hình xưa
Hay là đã có điều từ duyên phận
Mà tâm hồn như từng đã say sưa

Quả đất tròn cho chúng mình gặp lại
Vẫn hương xưa! Ôi ánh mắt nụ cười
Vẫn là em! Chưa chút gì phai nhạt
Lòng rộn ràng, duyên số, đúng mười mươi
28/5/2018
Tú Sụn

EM ƠI HẠ VỀ

Ảnh: Sưu tầm


Tiếng ve sầu inh ỏi
Em ơi hạ về rồi
Nụ phượng hồng chớm nở
Mình phải xa nhau thôi

Còn đâu ngày tháng đẹp
Còn đâu bờ mi cong
Xa rồi nhớ em lắm
Nhớ má em thơm hồng

Còn đâu giây phút đợi
Còn đâu bờ vai gầy
Xa rồi mong em lắm
Mong mùi thơm tóc mây

Còn đâu lời êm dịu
Còn đâu ánh mắt thương
Xa rồi lòng mơ ước
Ước cùng em chung đường

Tiếng ve sầu ảo não
Chúng mình phải chia xa
Chất chồng bao kỷ niệm
Một tình yêu thiết tha

Thắm tươi màu mực tím
Trang lưu bút tuổi xanh
Mình trao nhau em nhé
Thắm tình em và anh

Em ơi hạ về rồi
Mình chia tay nhau thôi
Mong hạ đừng dài quá
Nhớ em nhiều em ơi
1972
Trương Quang Tú (Tú Sụn)