TRƠ TRẼN TỘT CÙNG

Ảnh: Sưu tầm


Quyết không chịu thoát nghèo
Để moi tiền ngân sách
Giờ lại thích chơi ngông
Đúng là đồ lãng nhách

Chuyện ở xứ Thanh Hoá
Tết Mậu Tuất vừa rồi
Xin nhận gạo cứu đói
Gần bảy trăm tấn, thôi

Để làm lễ kỷ niệm
Chín trăm chín mươi năm
Ngày danh xưng Thanh Hoá
Tiền tỷ ! Chi hàng trăm

Giúp nghèo là nghĩa cử
Được xã hội tôn vinh
Chơi ngông là thói xấu
Bị người đời ghét khinh

Nếu thừa tiền thì để
Đưa vùng sâu, vùng cao
Xây điện đường trường trạm
Dân mang ơn biết bao

Đúng một lũ chai mặt
Sao trơ trẽn tột cùng
Tính làm điều vô lý
Chắc là đã bị khùng
27/6/2018
Tú Sụn

LÃNH ĐẠO BẦY NHẦY

Ảnh: chụp lại


Nghệ An, lãnh đạo quá bầy nhầy
Cấp phòng một sở có quá tay
Trái tai, gai mắt cho tồn tại
Đúng là trì trệ, một không hai

Biên chế mà sao như chuyện đùa
Ủy ban, tỉnh ủy cũng chào thua
Bốn trăm trưởng, phó phòng một sở
Có chức, ăn lương, nhởi bốn mùa

Người dân không muốn bị thoát nghèo
Cho nên lãnh đạo định ăn theo
Có tiền ngân sách luôn hổ trợ
Thành ra biên chế cũng cheo leo

Lãnh đạo trời ơi tỉnh nghèo mãi
Thiết nghĩ là nên nghỉ cho rồi
Người khác lên thay làm lãnh đạo
May ra dân chúng hết tả tơi
26/6/2018
Tú Sụn

THÓI QUAN – TẬT QUYỀN

Ảnh: Sưu tầm


Cũng là con người đó
Nhưng làm dân bình thường
Thì chan hoà lịch sự
Trong lòng luôn khiêm nhường

Cũng là con người đó
Nhưng đi vào tu hành
Thì từ bi, đức độ
Lòng luôn vì chúng sanh

Cũng là con người đó
Nhưng khi được làm quan
Thì sinh ra tật xấu
Trong lòng luôn dối gian

Là sự đời có thật
Xảy ra ở Việt Nam
Quan, quyền và thói, tật
Kênh kiệu và tham lam

Từ một con người tốt
Khi trao cho chút quyền
Là xa rời quần chúng
Là vênh váo lên liền

Huống chi một kẻ xấu
Luồn cúi để lên quan
Tất nhiên sẽ khoe mẽ
Tất yếu sẽ gian ngoan

Chuyện thường ngày ở huyện
Từ quan nhỏ đến to
Đều như một khuôn đúc
Thói, tật chẳng hay ho

Chuyện xảy ra đều khắp
Cả hành chính, chuyên môn
Đâu đâu cũng lên mặt
Gặp dân là dạy khôn

Nhất là cấp phường, xã
Quan trọng hoá, hàm hồ
Để cai trị cho dễ
Nên… ác bá, côn đồ

Chỉ ở thời phong kiến
Có thói quan – tật quyền
Sao xã hội chủ nghĩa
Mà không giữ nét riêng

Sang nước người mà học
Họ dân chủ thế nào
Với dân họ một mực
Tôn trọng và đề cao

Xin có lời nhắn nhủ
Hãy luôn vì người dân
Nói năng cho lịch sự
Đối xử luôn ân cần

Hãy ghi hình ảnh đẹp
Hãy giữ nét văn minh
Hãy tôn trọng pháp luật
Hãy yêu nhân dân mình
25/6/2018
Tú Sụn

NÔNG THÔN NGÀY NAY

Ảnh: Sưu tầm


Nắng trải vàng ươm trên bến sông
Xanh rờn gợn sóng lúa đương đòng
Rải rác dáng cò như bông trắng
Thấp thoáng bên bờ mấy lão nông

Lâu lắm chưa hề thấy bóng trâu
Mục đồng giải nghệ biết đi đâu
Máy cày, máy gặt đầu làng đợi
Áo trắng, áo hồng thay áo nâu

Lũy tre khóm trúc về dĩ vãng
Giờ thấy xoài, cam, ổi, nhãn lồng…
Dáng quê ngày ấy là kí ức
Đường làng ngun ngút bởi bê tông

Mái tranh, giếng nước là kỉ niệm
Con trẻ ngày nay ít chơi đùa
Nam nữ thanh niên đi thành thị
Thôn làng vắng vẻ tựa ban trưa
24/6/2018
Tú Sụn

CÔN ĐỒ CẤP XÃ

Ảnh: Sưu tầm


Chuyện ở một xã nọ
Có con đường dân sinh
Bị xuống cấp lầy lội
Nên tỏ lòng thương tình

Mạnh thường quân hào phóng
Xung phong giúp làm đường
Bỏ ra hai trăm triệu
Một nghĩa cử dễ thương

Các hộ dân phấn khởi
Biết ơn mạnh thường quân
Nhưng tai họa ập đến
Trong khi chưa kịp mừng

Bọn côn đồ cấp xã
Chúng sử dụng luật rừng
Bắt còng tay, nhục mạ
Làm những điều vô luân

Chúng viện lý không phép
Quyết truy đuổi thu xe
Không biên bản, không lệnh
Giải thích chúng không nghe

Giam người sai pháp luật
Phóng viên hỏi chúng lơ
Đúng côn đồ cấp xã
Rõ là một vết nhơ

Xã hội ta tốt đẹp
Lo cho dân, vì dân
Mạnh thường quân giúp đỡ
Thì xã phải ân cần

Thế mà làm ngược lại
Không rõ lý do gì
Hay là làm nhân đạo
Chúng chẳng liếm được chi

Bọn côn đồ cấp xã
Luôn quấy dân, hành dân
Một nhóm đều vô học
Nên xử sự ngu đần
23/6/2018
Tú Sụn

XÂY CẦU ĐỂ CHƠI

Ảnh: Sưu tầm


Tỉnh nghèo mà chơi như ri
Xây cầu rồi để làm chi giữa trời
Mười hai tỷ, chứ chuyện chơi
Lãnh đạo Hà Tỉnh đâu rồi, ra coi
Dự án, kế hoạch hẳn hoi
Đường dẫn không có, thòi lòi bê tông
Trêu ngươi tức mắt phiền lòng
Hai năm lãng phí giữa đồng trơ gan*
Chửi cha cái bọn nhà quan
Dân bầu lên để an nhàn lãnh lương
….
Tiền dân không chút tiếc thương
22/6/2018
Tú Sụn
* Trơ gan cùng tuế nguyệt – Bà Huyện Thanh Quan

CHUYỆN NHƯ ĐÙA

Ảnh: Sưu tầm


Có một chuyện rất thật
Ở Thanh Hoá Việt Nam
Là làm cầu đi bộ
Qua đường sắt Bắc Nam

Dùng cho người khỏe mạnh
Người tàn tật chào thua
Còn người mang vác nặng
Đi lối khác là vừa

Có thuê tiền cũng chịu
Vì ai dại gì leo
Chỉ bước qua vài bước
Nhân lúc không có tàu

Nên cử đội giám sát
Luôn túc trực đêm ngày
Ai không leo sẽ phạt
Thì có mà họa may

Ôi cái đầu lãnh đạo
Trong đó có vấn đề
Hãy bổ ra coi thử
Chứa thuốc lú bùa mê?

Chuyện như đùa có thật
Cho dân chúng ngỡ ngàng
Chỉ Việt Nam mới có
Cả thế giới hoang mang
22/6/2018
Tú Sụn

THUI CHỘT CHUYÊN MÔN

Ảnh: Sưu tầm minh họa


Bệnh nhân đi vượt tuyến
Có rất nhiều nguyên nhân
Nhất là do bảo hiểm
Nên niềm tin giảm dần

Họ đề ra danh mục
Rồi bắt buộc đấu thầu
Thuốc chỉ có chừng ấy
Không thể khác được đâu

Bác sỹ phải thụ động
Theo danh mục kê đơn
Khỏi không khỏi mặc kệ
Đâu được phép kê hơn

Bệnh kéo dài dai dẳng
Nhiều lần khám phát đừ
Nên cầm lòng chấp nhận
Đi ra ngoài khám tư

Bác sỹ công cũng sướng
Đâu động não chi nhiều
Như cái máy tự động
Công việc chỉ bấy nhiêu

Có nghiên cứu cho lắm
Vẫn chỉ thuốc đó thôi
Nên cũng thành lười nhác
Suy nghĩ chi khổ đời

Chuyên môn dần thui chột
Đó là lẽ thường tình
Cũng tại vì bảo hiểm
Nên người bệnh họ khinh
21/6/2018
Tú Sụn

TỒI

Ảnh: Sưu tầm


Tiền ngân sách họ coi như rác
Nhắm mắt chi không nghĩ ngợi gì
Phê duyệt bừa luân phiên xuất cảnh
Ra nước ngoài công tác – là đi

Trong năm năm ngốn hơn ngàn tỷ
Các bộ, ngành, các tỉnh, cơ quan
Họ hỉ hả cùng nhau đăng ký
Họ vung tay, mấy chục ngàn đoàn

Trong số đó phần đông sai trái
Đi việc riêng, du lịch mê tơi
Họ vô cảm vô tâm vô dụng
Họ vô lương, vô lý… vô hồi

Một tiền lệ xấu xa, bỉ ổi
Mà các quan lợi dụng đi chơi
Cũng đề xuất, cũng phê, cũng duyệt
Ghét làm sao! Lắm lãnh đạo tồi
20/6/2018
Tú Sụn

CAM CHỊU TRIỀN MIÊN

Ảnh: Sưu tầm


Lâu lắm rồi không còn nhớ nữa
Đến hôm nay cũng cứ vậy thôi
Mới nhìn qua rưng rưng nước mắt
Xót thương thay cho những mảnh đời

Bệnh ác tính khắp miền đều đến
Thân gầy còm tiều tụy xanh xao
Đông như kiến bu bờ mùa lũ
Chen chúc nhau chờ đợi, ước ao

Lâu lắm rồi vẫn còn quá tải
Ba, bốn người chung rúc một giường
Cũng không hết nên đành chấp nhận
Nằm dưới gầm trông cảnh mà thương

Cả lối đi, hành lang đều kín
Họ vật vờ tựa kẻ ăn xin
Một thảm cảnh như đời không có
Nhưng một lần đến thấy mới tin

Bệnh điều trị kéo dài nhiều tháng
Chi phí thì hầu hết tự lo
Nếu nhà nghèo coi như phá sản
Nên tiêu pha, ăn uống đắn đo

Có bảo hiểm giống như không có
Thuốc đắt tiền đều phải mua ngoài
Được thanh toán cũng là chiếu lệ
Đắng trong lòng nào có ai hay

Viện tuyến dưới vừa yếu vừa thiếu
Nên vượt tuyến là lẽ dĩ nhiên
Ai có bệnh cũng lo chạy chữa
Dù lên trên sẽ tốn nhiều tiền

Ngành y tế hô hào khoe mẽ
Chưa bao giờ tích cực điều hành
Chục ngàn tỷ chi từ ngân sách
Cũng chỉ là mù mắt xem tranh

Chung quy lại là do lãnh đạo
Nếu chọn người có lực, có tâm
Đâu đến nỗi chai lì như vậy
Quá tải gì tồn tại mươi năm

Nhìn cho thấu do lỗi hệ thống
Nên người dân phải gánh lụy phiền
Ngành y tế lạc hậu trì trệ
Người bệnh đành cam chịu triền miên
20/6/2018
Tú Sụn