PHÍ CHIA TAY*

Ảnh: Sưu tầm


Lập hiến, lập pháp chưa tròn
Tham ô, tham nhũng vẫn còn tràn lan
Lợi ích nhóm sống đàng hoàng
Trong thù ngoài giặc ngang tàng lâu nay
Chính phủ thâm xám bàn tay
Đất nước đau xót từng ngày kìa anh
Sao không ngó đến mà đành
Dân trao quyền lực các anh chưa làm
Có gì nặng nhọc cho cam
Hay là ngập mặt không kham được rồi
Họp hành ngủ gục, ngồi chơi
Cho nên đề xuất khơi khơi buồn cười
Phí chia tay! Thật hổ ngươi!
Quá là nhỏ mọn, mười mươi chưa cần
Việc to lớn, việc vì dân
Sao không bàn đến đồng lần với nhau
Tội dân mình bởi quá đau
Bao nhiêu kì vọng giờ nhàu ruột gan
Xứ mình cứ hễ làm quan
Sinh ra ngớ ngẩn, xài sang, biếng làm
Phí chia tay! Chuyện bá xàm

25/7/2019
Tú Sụn
* đại biểu Nguyễn Quốc Hưng – nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch, đã đề xuất “công dân Việt Nam ra nước ngoài có trách nhiệm đóng góp một khoản tiền, gọi là phí chia tay, khoảng 3-5 USD mỗi người khi xuất cảnh”.

ĐIỀU DĨ NHIÊN

Ảnh: Sưu tầm


Xưa nay tiếp đón thanh tra
Phải chi tiền bạc, chi quà mới xong
Bên “thanh” ắt cũng vừa lòng
Bị “thanh” ắt cũng như mong là huề
Thanh tra là một ngành nghề
Cán bộ công chức rất mê ngành này
Làm bằng miệng, ăn bằng tay
Tiền vô như nước sướng thay một đời
Bởi nhiệm vụ giống như chơi
Tiền, quà đã có, được mời ăn sang
Đúng là lổ miệng nhà quan
Được ăn được nói được mang về nhà
Một đời làm việc thanh tra
Bốn đời sung túc, xa hoa bội phần
Vừa rồi Nguyễn Thị Kim Anh*
Đòi tiền doanh nghiệp, phải đành vô lao
Lâu lâu bị lộ có sao
Trăm lần lộ một thế nào cũng no
Có tiền mặc sức để lo
Hơi đâu mà sợ lo bò trắng răng
Bon chen cho mấy chẳng bằng
Làm thanh tra sẽ có ăn đều đều
Thật là xã hội trớ trêu
Thanh tra, hối lộ là điều dĩ nhiên
24/7/2019
Tú Sụn
* Bà Nguyễn Thị Kim Anh trưởng đoàn thanh tra của thanh tra Bộ Xây dựng.

CHƠI NGÔNG

Ảnh: Sưu tầm


Quan ta bản chất khoe khoang
Vi la biệt thư xe sang ngút trời
Có từ ngày xửa lâu rồi
Ông to bà lớn một đời tham lam
Có tiền mà khỏi cần làm
Na ná bóc lột, rất ham khoe giàu
Chế độ ta thế mới đau
Trước, sau cách mạng như nhau cả làng
Đã là quan phải là sang
Đã là quan phải là càng chơi ngông
Nhìn qua ngó lại đau lòng
Biết xấu chế độ mà không thể nào
Vừa rồi báo chí xì xào
Hồ Thị Cẩm Đào ở tỉnh Sóc Trăng
Cưới con chị quyết đãi đằng
Ba ngày đằng đẵng cho bằng người ta
Ngứa mồm nên phải nói ra
Đại biểu Quốc hội té ra cũng đần
Xem thường quần chúng nhân dân
Trưởng đoàn to lắm nên cần phanh phui
Chính quyền có mắt như đui
Cơ quan đoàn thể cũng vui như thường
Từ địa phương đến Trung ương
Phớt lờ im bặt, vô phương hết rồi
Duy nhất chỉ cộng đồng thôi
Xôn xao bàn tán đứng ngồi không yên
Quan nhà ta quá là thiêng

24/7/2019
Tú Sụn

NGỚ NGẨN

Ảnh: Sưu tầm


Có không đang mắc bệnh Down
Mà ngông đề xuất tào lao hỡi trời
Cái lu đã có lâu rồi
Nhưng dùng chống ngập bao đời dùng đâu
Nhật Hàn và cả Tây Tàu…
Chưa nghe ai nói nước nào dùng lu
Kẻ nào vô học mới ngu
Đằng này tiến sỹ lù lù thế kia
Mà sao ý tưởng như sia
Bàn dân thiên hạ cười kìa chị ơi
Cộng đồng ném đá tơi bời
Chị rướng gân cổ nặng lời mà chi
Rồi còn chống chế làm gì
Vẫn biết lòng chị cũng vì nhân dân
Chống ngập thành phố đang cần
Tiên phong chị xướng phân vân quá chừng
Ghi danh Phan Thị Hồng Xuân *
Vào trong sử sách vang lừng tiếng tăm
Các thành phố mấy chục năm
Người xuất chúng có bao lăm đâu mà
Năm nay chị đã lộ ra
Hoan nghênh chị lắm Nước nhà hiển vinh
Đúng là ngớ ngẩn linh tinh

24/7/2029
Tú Sụn
* Bà Xuân là Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Đông Nam Á, Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hội Dân tộc học – Nhân học TP.HCM, đại biểu HĐND tp HCM.

BỊP BỢM

Anh: Sưu tầm


Rành rành là tội dâm ô
Thế mà toà án hồ đồ nói chưa
Đòi có “sờ bóp” là thừa
Công an giám định: trò lừa gian manh
Tiền nhiều chạy tội, chối quanh
Trớ trêu pháp luật, ma lanh đừng hòng
Làm sao che mắt cộng đồng
Video đã rõ chớ mong chìm xuồng
Tư pháp ta quá là buồn
Vặn cân bẻ móc ngọn nguồn bất lương
Ngày xưa ở chốn quan trường
Cũng chưa đến nỗi xem thường người dân
Xưa luật pháp bất vị thân
Nay luật pháp cóc cần trắng đen
Một là vì chỗ thân quen
Hai là quyền lực nó chèn, nể nang
Ba là tiền bạc phá ngang
Tội thành vô tội đàng hoàng ung dung
Chờ hồi tư pháp cáo chung
Người dân chịu mãi hoá khùng, thất kinh
Lần này xử Nguyễn Hữu Linh
Nếu mà trắng án dân tình nào nghe
Chúng là bịp bợm đã dè
Mong rằng Chính phủ răn đe cho chừa
23/7/2019
Tú Sụn

CHUYỆN LÀ Ở HÀ NỘI

Ảnh: Sưu tầm


Truyền thông úp mở ì xèo
Làm cho công chúng như trèo nhành cao
Đoán mò xem thử tại sao
Chuyện gì to tát mà rào mà che
Cuối cùng thì cũng được nghe
Phong phanh đàm tiếu vỉa hè, hành lang
Chuyện là Hà Nội đi ngang
Chỉ định cung ứng ăn gian, độc quyền
Liên quan đến giá đến tiền
Đến lợi ích nhóm, sẽ phiền lắm đây
Bởi quyền nắm ở trong tay
Phần mềm, hoá chất… triển khai âm thầm
Tham lam nên đã rắp tâm
Không qua đấu giá ngấm ngầm ăn chia
Để xem rồi đến mai kia
Phát luật phán xét sẽ lìa cả thôi
Cả ông và cả bầy tôi
Ngồi trong nhà đá nhớ đời chớ quên
13/5/2019
Tú Sụn

CẠN LỜI VỚI ÔNG CỤC TRƯỞNG*

Ảnh: Sưu tầm


Ăn vào có chết ngay đâu
Nên ông Cục trưởng đầu trâu nói liều
Bệnh tật tăng như thuỷ triều
Ung thư tỉ lệ quá nhiều kìa ông
Do đâu ông có biết không
Mà sao ông lại đành lòng nói ngoa
Vì sao ông cố ba hoa
Vì đâu ông lại cứ già mồm hê?
Trái cây Trung Quốc nhập về
Toàn ngâm hoá chất thấy ghê lắm rồi
Ăn vào chắc chắn tiêu đời
Không sớm thì muộn chầu trời, chết oan
Lời ông là ngọc là vàng
Nếu không tỉnh táo vạ mang vào người
A dua chi quá nực cười
Cục trưởng ăn nói lạ đời trái tai
Đúng là có một không hai
Đúng là bịp bợm! Mong ngài im cho
12/5/2019
Tú Sụn
* Ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ Thực vật (Bộ NN&PTNT): Hoa quả Trung Quốc mặc dù nhiễm độc.. vẫn ăn được vì rất an toàn!

NẾU ĐÂY LÀ SỰ THẬT*

Ảnh: Sưu tầm


Nếu đây là sự thật
Thì nhục nhã ê chề
Đã gần tám mươi tuổi
Sao lại còn u mê

Là nguyên chủ tịch xã
Chứ đâu phải dân đen
Mà làm trò bỉ ổi
Đúng là quá đê hèn

Đưa bé gái tám tuổi
Đáng cháu chắt của mình
Ra đồng làm đồi bại
Một con người đáng khinh

Vài vụ được phát hiện
Là phần nổi tảng băng
Còn hàng ngàn hàng vạn
Các cháu đành cắn răng

Luôn mặc cảm, tự kỷ
Sống cô độc lặng câm
Tương lai trẻ tan nát
Khi đã bị ấu dâm

Quyết lên án mạnh mẽ
Nạn đồi truỵ ấu dâm
Gây biết bao hệ luỵ
Đang diễn ra âm thầm
12/5/2019
Tú Sụn
* 8/5/2019 Công an huyện Cẩm Thủy (Thanh Hóa) tạm giữ hình sự đối với ông N.N.Ph. 79 tuổi, nguyên chủ tịch xã Cẩm Phong để điều tra nghi án đưa bé gái 8 tuổi ra cánh đồng giở trò đồi bại.

CÁN BỘ HỔ BÁO*

Ảnh: Sưu tầm


Với dân mà cứ mày – tao
Văn hoá công vụ vậy sao hỡi trời
Chuẩn mực đạo đức đâu rồi
Đã là cán bộ, lựa lời với dân
Sướng mồm sẽ hại cái thân
Ra oai hổ báo câng câng người cười
Để rồi kỷ luật, hổ ngươi
Tự cao tự đại mấy mươi cho vừa
Từ nay chắc cũng phải chừa

11/5/2019
Tú Sụn
* Ngày 17/4/2019 UBND thị xã Gia Nghĩa (tỉnh Đắk Nông) cho biết, đơn vị đã có báo cáo kiểm tra, làm rõ thông tin phản ánh bà Đàm Thị Hệ, Trưởng phòng TN&MT xưng “mày tao” khi làm việc với dân.
Sau khi tổ chức họp xem xét, UBND thị xã Gia Nghĩa đã thống nhất đề nghị hình thức kỷ luật “khiển trách” bà Đàm Thị Hệ, Trưởng Phòng Tài nguyên và Môi trường thị xã Gia Nghĩa.

ĐƯA VÀO LUẬT QUÁ MUỘN MÀNG*

Ảnh: Sưu tầm


Lịch sử đã hơn nửa thế kỷ
Nịnh và thích nịnh đã có rồi
Ngấm ngầm diễn ra trong tổ chức
Có nịnh thì mới được đổi đời

Cấp trên được nịnh là có lộc
Cấp dưới xu nịnh ắt có phần
Như cặp bài trùng chia quyền lực
Thành người lãnh đạo của nhân dân

Cấp trên ưa nịnh là có thật
Người trung tài giỏi cũng đừng hòng
Đã không nịnh nọt còn thẳng thắn
Vào đảng lên lương chớ mà mong

Kẻ nịnh dần dần thành lãnh đạo
Tất nhiên chỉ chọn kẻ nịnh mình
Từ từ chính nghĩa thành phi nghĩa
Biến chất là đây khỏi chứng minh

Những người trung thực đành ngậm đắng
Dẫu cho tài đức đến phi thường
“Thật thà thẳng thắn thời thua thiệt
Lỗi lầm luồn lọt lại lên lương”**

Đến giờ quy định không được nịnh
Rồi đưa vào luật quá muộn màng
Ưa nịnh và nịnh đang đều khắp
Thực thi điều luật đâu dễ dàng

Cấp trên bây giờ đều ưa nịnh
Cấp dưới không nịnh chẳng được gì
Xã hội bây giờ là thế đó
Nếu như thành luật chẳng là chi
10/5/2019
Tú Sụn
* Bộ Nội vụ đang xây dựng một số ý kiến và tính toán để đưa vào một số điều của Đề án văn hoá công vụ vào các dự án Luật công chức viên chức, Luật viên chức, trong đó luật hóa quy định không nịnh bợ cấp trên.
** Câu nói văn hoa truyền miệng trong thời bao cấp.