BÁC SĨ NÓI MÀY CHẾT ĐI CHO RỒI

Ảnh: Sưu tầm


Ở một thành phố nọ
Hai thằng bạn thân nhau
Rủ nhau vô rừng phượt
Chui rúc vô rừng sâu

Đi hồi lâu thấm mệt
Thằng chọn chỗ ngồi im
Thằng tiểu vô trong bụi
Bị rắn cắn đầu chim

Hai đứa kinh hồn vía
Vì đường sá xa xôi
Bèn điện cho bác sĩ
Bác sĩ nói: được rồi

Ngậm vết cắn mút mạnh
Nhổ và mút nhiều lần
Cho ra hết nọc độc
Thuốc men giờ chưa cần

Thằng bị rắn độc cắn
Nằm quằn quại kêu la
Thằng điện thoại bác sĩ
Thì không dám nói ra

Mút cái đó ghê chết
Mà không nói không xong
Nên ngồi im thiêm thiếp
Thằng vừa đau vừa mong

– Thằng đau nói như quát
Ổng nói sao mày ơi
– Ông bác sĩ ổng nói
Mầy chết đi cho rồi!!!!
15/8/2020
Tú Sụn

NỖI NHỚ TRÀ GIANG XƯA

Ảnh: Sưu tầm


Quê hương tôi có dòng Trà Giang tuyệt đẹp
Bắt nguồn từ bao đỉnh núi chon von
Sông Re, Xà Lò, sông Ring, sông Ong
Đã hoà mình về Trà Giang ra biển lớn
Những chiều nắng vàng trải lên sóng gợn
Trẻ mục đồng lặn ngụp cảnh nên thơ
Lắng đọng trong tôi từ ấy đến giờ
Bao kỷ niệm bao vui buồn nhớ mãi
Dĩ vãng xa xưa ùa về gợi lại
Những bờ xe nước thấm đẫm yêu thương
Những bến đò ngang mỗi sáng mờ sương
Tiếng chân truồng lại qua rầm rập
Những bến thuyền cá tôm tấp nập
Nghe râm ran tiếng Quảng ngọt ngào
Quê hương tôi yêu dấu biết bao
Những luỹ tre, bóng cau, ruộng lúa
Những luống rau, bí bầu, đậu đủa…
Mang màu xanh thương lắm sông Trà
Sông quê hương, trìu mến hiền hoà
Nơi có cá thài bai, con don, con bống
Vừa đặc sản quê hương, vừa là nguồn sống
Cho người dân chân lấm tay bùn
Dẫu những khi chớp bể mưa nguồn
Dòng sông vẫn êm đềm dào dạt
Vẫn trong xanh vẫn vàng bờ cát
Vẫn lung linh núi Ấn trên dòng
Từ đầu xuân cho tận cuối đông
Trôi lững lờ thân thương mời gọi
Mãi tha thiết bao điều muốn nói
Hãy về thăm Cổ Luỹ Cô Thôn
Một địa danh thơ mộng hút hồn
Nơi cửa sông vặn mình ra biển
Khắp đất trời nguồn thơ hiển hiện
Có nơi nào sánh với Trà Giang
Dĩ vãng thôi! Hiện thực hoang mang
Qua tháng năm đã nhiều thay đổi
Đập Thạch Nham ngăn dòng làm thuỷ lợi
Lòng sông lên thảm cỏ xanh rờn
Trà Giang giờ thành suối chẳng hơn
Bọn cát tặc xới đào nham nhở
Còn đâu màu xanh xưa một thuở
Chẳng còn đâu bóng nước yêu thương
Đoạn cuối dòng sông đang có công trường
Nghe nói là đập dâng, đập tràn gì đó
Hình ảnh xưa bây giờ mờ mờ tỏ tỏ
Luyến tiếc một thời thơ mộng êm đềm
Nỗi nhớ Trà Giang giờ lại nhân thêm
Bởi nhớ người xưa mỗi chiều chung bước
Nhớ lại câu thơ em tặng anh ngày trước
Cái ngày mà mình phải chia xa:
– Em về em tắm sông trà
Cho da em trắng để mà anh yêu
15/8/2020
Tú Sụn

CÁI BẪY CHÀNG LÀNG*

Ảnh: Sưu tầm


Lãnh đạo tiền nhiệm bất chấp luật lệ
Quyết tâm bày ra cái bẫy chàng làng
Hòng kiếm chác phần trăm, kiếm đất vàng
Mặc kệ dân không cần biết hậu quả
Thế rồi hôm nay cả đám tan rã
Lãnh đạo đương thời tiến thoái lưỡng nan
Di sản tiếp thu là bẫy chàng làng
Làm cũng chết không làm cũng phải chết
Tội lỗi gây nên chưa là chấm hết
Cố nuốt trám họng không lẽ nôn ra
Dân chưa tái định cư đang kêu la
Đập dâng sông Trà bao điều phiền não
Trang mạng, truyền thông ầm ầm như bão
Anh Căng, anh Chữ nghe thấy mà run
Các sở ban ngành vừa rét vừa buồn
Vì rất nguy cơ tiêu tan sự nghiệp
Công trình ngổn ngang trùng trùng điệp điệp
Không biết giờ đây anh Bính, chị Vân
Có ráng nghĩ ra phương hướng phải cần
Với cái bẫy chàng làng chình ình đó
16/8/2020
Tú Sụn
* Đó là cái đập dâng sông Trà Khúc, tỉnh Quảng Ngãi, do các vị lãnh đạo “cao siêu” của tỉnh nhà bày ra.

BÁC PHIÊU*

Ảnh: Sưu tầm


Trí, dũng, liêm, trung, tín, vĩ nhân
Xông pha chiến trận tuyệt muôn phần
Cầm binh xông tới vì non nước
Gác kiếm quay về phục vụ dân
Chỉnh đốn đảng viên vì biến chất
Loại trừ cố vấn**bởi lần khân
A mười động chạm quan tham nhũng
Ép Tổng Bí thư trở lại dân
15/8/2020
Tú Sụn
* Nguyên Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam
**Quyết định 234

GỞI CHỊ NGÂN*

Ảnh: Sưu tầm

Vốn là nữ tướng cầm quân
Ví bằng bà Triệu, bà Trưng thuở nào
Chị đảm nhiệm chức vụ cao
Quyền lực không thiếu, công lao phải nhiều
Mạo muội gởi chị vài điều
Chân thành góp ý, ngược chiều khó nghe
Trong tay chị hiện có phe
Gần năm trăm vị lăm le võ mồm
Có hàng trăm vị lôm côm
Chơi game ngủ gật, à uôm nghị trường
Chị xem như thế là thường
Nhân dân họ thấy kỷ cương không còn
Họ nghĩ bàn tay chị non
Điều hành hời hợt, méo tròn như nhau
Quốc hội nhiệm vụ hàng đầu
Lập hiến, giám sát tối cao nước nhà
Lập pháp, luật lệ thông qua
Quyết định quan trọng ban ra kịp thời
Thế mà buồn quá chị ơi
Nhà nước kém cỏi, lôi thôi, bất tài
Tham nhũng phát triển dài dài
Cha chung nên chẳng một ai đoái hoài
Tư pháp để lắm oan sai
Hối lộ chạy án công khai pháp đình
Chị ơi có hiểu dân tình?
Niềm tin cạn kiệt, công minh xa vời
Về tới Hà Nội kêu trời
Dầm sương dãi nắng không lời hỏi han
Đang có hàng vạn dân oan
Đơn thư, khiếu tố khóc than khắp vùng
Sao nghị trường vẫn ung dung
Sao chị im lặng cùng chung mọi người
Chị luôn đẹp, chị luôn tươi
Mà dân héo hắt, tóp người, bụng meo
Quan giàu sụ, dân thì nghèo
Quan quý tộc, dân gieo neo tháng ngày
Quyền của chị nắm trong tay
Trách nhiệm của chị cao dày biết bao
Hãy quan tâm đến đồng bào
Làm hết trách nhiệm dân bầu chị nghe
Mấy lời mạo muội oe oe
Mong chị nghe rõ sắt se dân mình
Mong chị chớ tiếp làm thinh
Vì dân đã chán, đã khinh chị rồi
15/8/2020
Tú Sụn
* Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam.

PHE TA KỶ LUẬT PHE MÌNH*

Ảnh: Sưu tầm


Phe ta kỷ luật phe mình
Quyết tâm cố gắng giữ tình anh em
Tay chàm kỷ luật tay lem
Cả hai là một ai đem ra dần
Rồi đây cũng phải đồng lần
Bộ mặt tham nhũng phải cần lôi ra
Tệ ơi Quảng Ngãi quê ta
Chuột cống sập bẫy chuột nhà phát run
Chuột to chuột nhỏ một tuồng
Diễn trò nhạt nhẽo, một khuôn Sài Gòn
Đồng bọn phải giữ sắt son
Cùng là phe nhóm sống còn với nhau
Phê bình, khiển trách đã đau
Huống chi cảnh cáo! Giết nhau mất à!
Kỷ luật Quảng Ngãi vừa qua
Tám lãnh đạo sở! Gọi là cho xong
Người dân biết tỏng tòng tong
Quan gian thế đấy hỏi lòng còn tin
Nhìn mặt thấy rõ như in
Một bầy mặt chuột trăm nghìn mưu mô
Người dân thân cô thế cô
Ta thán cũng khó, huống hồ đấu tranh
15/8/2020
Tú Sụn
* Tỉnh uỷ Quảng Ngãi kỷ luật hàng loạt cựu giám đốc sở.

NGẠC NHIÊN CHƯA

Ảnh: Sưu tầm


Cặp vợ chồng nhà nọ
Cuộc sống thật sang giàu
Có osin giúp việc
Có quản gia người Tàu

Cô osin xinh đẹp
Nên bà nhà sinh nghi
Luôn để ý kiểm soát
Nhưng chưa thấy điều chi

Một hôm bà tính kế
Đổi chỗ cho osin
Phòng osin bà ngủ
Phòng bà giao osin

Đúng mưu kế hiểm thật
Vì chồng ngủ phòng riêng
Bà nằm im tại đó
Chồng vô là biết liền

Nửa đêm cánh cửa mở
Một bóng đen đi vào
Bà đóng vai như thật
Để xem chồng làm sao

Thế là trận chiến đấu
Kịch liệt và quá hăng
Vì sợ bị bại lộ
Nên bà không nói năng

Khi trận chiến kết thúc
Muốn cho chồng phải chừa
Vừa bật đèn vừa nói:
Giờ ông NGẠC NHIÊN CHƯA?

Khi đèn đã bật sáng
Một ông già co ro
Thì là ông đó hả?
Nảy giờ tôi nhầm to!

Thế là được một bữa
Ông quản gia người Tàu
Sướng thì cũng sướng thật
Mà cũng hơi bị đau!!!
14/8/2020
Tú Sụn

ĐỪNG TƯỞNG*

Ảnh: Sưu tầm


Đừng tưởng cách chức là yên
Hạ cánh là thoát, nhiều tiền là sang
Đừng tưởng mãi mãi là quan
Liêm chính vĩnh cửu, tham gian vô tù
Đừng tưởng pháp luật bị mù
Thanh tra bị điếc, nhà tù nó chê
Thứ trưởng** vì tiền u mê
Tham nhũng đục khoét mang về nhà riêng
Đừng tưởng giàu có là tiên
Đút lót là lọt, vung tiền là xong
Đừng tưởng sặc sỡ là công
Đen thui là quạ, có lông là chồn
Đừng tưởng giữa háng là nồn
Giữa mặt là miệng, oan hồn là ma
Bây giờ mặt chuột lòi ra
Tống giam khởi tố mới là công minh
Luật trần nhân-quả đinh ninh
Gian tham cho lắm tội tình phải mang
Thôi thì tại kiếp quan gian
Thân tàn ma dại không oan đâu mà
14/8/2020
Tú Sụn
* Xin phép thi sĩ Bùi Giáng được mượn ý, mượn vần.
** Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Hồng Trường, người vừa bị bắt tạm giam ngày 14/8/2020.

CŨNG THÌ LÒNG CĂM THÙ

Ảnh: Sưu tầm


Khi Tổ quốc lâm nguy
Khi ngoại bang xâm lược
Khi tay sai bán nước
Chúng giết hại dân lành
Chúng đốt phá tan tành
Hãm hiếp và cướp bóc
Bắn phanh thây nát óc
Bắt tra tấn dã man
Không một lời khóc than
Dâng căm thù tột độ
Dù xương rơi máu đổ
Tiễn chồng, con lên đường
Tải đạn ra chiến trường
Góp phần giành chiến thắng
Dù gian khổ cay đắng
Dù chết chóc hiểm nguy
Dưới bão đạn vẫn đi
Dưới mưa bom không sợ
Đến nhà cũng tháo dỡ
Để chống lầy xe qua
Dù giông gói mưa sa
Vững tay chèo vượt tuyến
Vì Tổ quốc cống hiến
Vì hoà bình hy sinh
Lòng căm thù, dân mình
Đã xả thân thế đấy
Đánh ngoại xâm là vậy!

Giờ với giặc nội xâm
Chúng không bắn không đâm
Không tra tấn hãm hiếp
Chúng núp danh nghĩa hiệp
Chúng nói vì đồng bào
Nhưng vơ vét, khoét, cào
Bằng trăm ngàn thủ đoạn
Tiền ngân sách rút cạn
Tiền nợ công ngút ngàn
Đẩy dân ra khỏi làng
Để chúng làm dự án
Gây ra bao ai oán
Hàng ngàn cảnh không nhà
Đang sống trong thái hoà
Vẫn đầu đường xó chợ
Giặc ngoại xâm không sợ
Giặc nội xâm phải run
Mãi nhẫn nhục đau buồn
Mãi đói nghèo vẫn chịu
Không có lời hiệu triệu
Đảng cũng không trao cờ
Đấu tranh kiểu vật vờ
Bằng lá đơn khiếu nại
Mang một khối oan trái
Ra đến tân Trung ương
Mằm vỉa hè dầm sương
Hết ngày này tháng khác
Kêu cổ khô họng rát
Rốt cuộc không được gì
Dẫu có lạy có quỳ
Cũng chỉ là vô vọng
Lòng căm thù lắng đọng
Để gặm nhấm đau thương
Chứ đâu được lên đường
Như ngày xưa đánh giặc
14/8/2020
Tú Sụn

CHÁU CÓ ỈA ÔNG CŨNG CHỊU

Ảnh: Sưu tầm


Có ông già chết vợ
Tuổi đã ngoài bảy mươi
Sống một mình đơn lẻ
Tính hiền hay vui cười

Nhà ông có đống trấu
Để giữ lửa quanh năm
Là thói quen cẩn thận
Sưởi ấm lúc lạnh căm

Một hôm có cô gái
Sống ở nhà cùng làng
Cầm đèn sang xin lửa
Ông vui vẻ sẵn sàng

Ông nhiệt tình hướng dẫn
Bằng ống thổi phì phò
Đến khi nào lửa đỏ
Ông châm đóm đốt cho

Cô gái thổi mạnh quá
Ở tư thế lui cui
Nhỡ đánh một quả rắm
Ông nói thế là xui

Cô gái tái mét mặt
Ông nói phải xả xui
Do dự cô đồng ý
Vô nhà ông xả xui

Xả xong mặt hớn hở
Nghe thoả mãn trong lòng
Cô bưng đèn lần lữa
Rồi hí hửng chào ông

Gần trưa cô lại đến
Tự thổi lửa tự mồi
Cố gắng rặn một phát
Ông! Cháu lại rấm rồi

Ông tiếp tục dìu cháu
Vô trong nhà xả xui
Lần này ông cố gắng
Nhưng trong lòng không vui

Chập tối cô đến nữa
Cũng làm như trưa nay
Ông ơi cháu lại rấm
Ông bủn rủn chân tay

Ông phều phào nói nhỏ
Ông đã hết sức rồi
Cháu ỉa ông cũng chịu
Thôi cháu về đi thôi!
13/8/2020
Tú Sụn