Ảnh: Sưu tầm

Em đi về chốn quan san
Êm đềm ấm cúng rã tan tiêu điều
Bao năm đầm ấm thân yêu
Giờ đây lạnh lẽo tịch liêu điêu tàn
Ngôi nhà tựa chiếc áo quan
Thây ma còn thở mơ màng chờ chôn
25/2/2020
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Em đi về chốn quan san
Êm đềm ấm cúng rã tan tiêu điều
Bao năm đầm ấm thân yêu
Giờ đây lạnh lẽo tịch liêu điêu tàn
Ngôi nhà tựa chiếc áo quan
Thây ma còn thở mơ màng chờ chôn
25/2/2020
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm, minh hoạ

Kẻ nịnh bợ cho học cảm tình
Người trung thực cho là bướn bỉnh
Đường cách mạng sao lắm éo le
Mà đảng ta không hề nói phỉnh
Trước đây nịnh để chui vào đảng
Lên làm quan bản chất khó thay
Ai phấn đấu phải là biết nịnh
Phải có gì xứng đáng trao tay
Và cứ thế một vài thế hệ
Ở trong đảng rặt đám nịnh thần
Cầm cái chắc đảng bị thoái hoá
Sẽ không còn vì nước vì dân
Vào được đảng mới được làm quan
Làm quần chúng suốt đời lính lác
Dù ngay thẳng thì cũng bị quát
Đường cách mạng sao lắm trái ngang
Cũng muốn lắm làm quan cách mạng
Đem sức mình phục vụ nhân dân
Nhưng vấp phải không biết nịnh bợ
Nghĩ thương mình và quá tủi thân
1977
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc
Với cái cày trên lưng con trâu
Ối là trái ngược với quy luật!
Đất nước mình sẽ đi về đâu?
1976
Trương Quang Tú
Ảnh: Sưu tầm

Khối sầu nặng ngót ngàn cân
Tháng năm đè nát tấm thân lạc loài
Đành lòng mưa mặn nắng cay
Không em hồn mãi đoạ đày thê lương
24/2/2020
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Ngày ấy em bước vào đời anh
Xây nên một thiên đường tình ái
Cõi hồng hoang hoang sơ hoang dại
Thành khu vườn hoa trái sum suê
Một lâu đài mật ngọt say mê
Trong mộng đẹp dạt dào yêu dấu
Mãi là đây chúng mình nung nấu
Giữ mùa xuân rực rỡ hương nồng
Nhưng khó lường sắc sắc không không
Ôi! Bát Nhã…nhân duyên ly tán
Đã duyên phận mà sao hữu hạn
Em bước đi ra khỏi đời anh
Khu vườn yêu hoa trái ngọt lành
Ra hoang phế đìu hiu vô chủ
Những nhành thơm giờ đây ủ rũ
Lâu đài kia đổ nát hoang tàn
Giấc mộng vàng nỡ sớm tiêu tan
Miền thương đau triều dâng tràn ngập
Thiên đường xưa mây mù che lấp
Anh quay về với cõi hồng hoang
Em ra đi sao quá tức ngang
Bỏ lại anh đơn côi sầu thảm
22/2/2020
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Học hàm học vị đã sơn son
Xưa nay quý báu đủ vuông tròn
Lòng có son không là tuyệt mật
Sợ phải khai rồi chộ cỏn con
21/2/2020
Tú Sụn
* Hội đồng giáo sư nhà nước sợ công khai lý lịch khoa học!
Anh: Minh hoạ

Vừa cắc cù cắc cù
Muốn co giò mà chạy
Cái bản họng súng máy
Ré liên hồi không thôi
Bọn kiến cầu Số Giới
Như vỡ tổ ầm ầm
Những đường lửa khét lẹt
Xóm Đuốc thì lặng câm
Mình trước trăm họng súng
Độc khẩu CKC
Nghe lệnh không được rút
Chắc nằm đây không về
Thèm một khẩu AK
Mấy quả M26
Cho bọn lính cộng hoà
Biết du kích rất máu
Lần đầu tiên trong đời
Cầm cây súng đánh giặc
Lọ mọ chọc tổ kiến
Nó làm cho tái mặt
1972
Trương Quang Tú
Ảnh: Sưu tầm

Em để lại nỗi buồn
Len trong anh cùng cực
Hồn rã rời đau nhức
Lòng nuối tiếc cay chua
Trời đất buồn có mùa
Cỏ cây buồn có vụ
Anh buồn cả vũ trụ
Buồn lây triệu tinh cầu
Anh chẳng ngủ được đâu
Lo em không đủ ấm
Thiên tào luôn rét đậm
Mà em thì chưa quen
Buồn cho số kiếp đen
Nên chúng mình đôi ngả
Em dạt về biển cả
Anh thơ thẩn trên nguồn
Những chiều ngập mưa tuôn
Lòng buồn hơn phiến đá
Lòng nhớ về biển cả
Thương rừng già héo hon
Thương cảm búp chồi non
Chưa một lần hóng nắng
Đã trải qua vị đắng
Của dư ba cuộc đời
Còn đâu tiếng ru hời
Cho niềm thương bất tận
Chỉ là điều cảm nhận
Của nỗi niềm xa xưa
21/2/2020
Tú Sụn
Ảnh: Sưu tầm

Lệnh trên chưa thì chưa được đánh
Đời chiến binh luôn phải đợi chờ
Tuần hai bận giặt đồ lau súng
Rảnh quá mà nên lại làm thơ
1972
Trương Quang Tú
Ảnh: Sưu tầm

Anh cho em khối tình anh
Em xa viễn xứ anh đành để khô
Ước mong anh được xuống mồ
Để em thổn thức bớt khô khối tình
20/2/2020
Tú Sụn