PHÁT MINH VĨ ĐẠI

Ảnh: Sưu tầm

Cơ sự nào mà đầy tớ của dân
Vừa nói ngọng, vừa “phát minh vĩ đại”
Nói thật lòng là vô cùng ái ngại
Vì làm quan mà cứ mãi ngây ngô

Yếu kém quá xin từ quan cho khỏe
Cơn cớ gì bu bám riết là sao
Kém cỏi mà ham hố cố trèo cao
Rồi lúng túng sinh nói xàm, nói gở

“Thu phí” thì cố ép thành “thu giá”
Kẹt xe thì mồm cố nói là không
Với lý sự nó vẫn còn “nhúc nhích”
Dân mỉm cười không thèm cãi mất công

Ngủ với bồ thì nói “nằm nghĩ mệt”
Thật buồn cười, có phụ nữ nằm bên
Mua dâm mà nói là “tình yêu đẹp”
Vẫn hùng hồn khai xếp để được êm

Mỗi cơn mưa, đường phố biến thành sông
Mà cán bộ nói là chỉ “tụ nước”
Nói như nghí đố ai mà nghe được
Chống ngập gì sao cứ mãi lông nhông

Quan mà thế hỏi có còn xứng đáng
Hỏi tại sao vẫn cứ ở ghế quan
Ai bầu lên, ai nâng, ai bổ nhiệm
Để rồi dân luôn kinh hãi, bàng hoàng
26/5/2018
Tú Sụn

HOAN HÔ ANH BIÊN

Ảnh: Sưu tầm


Hoan hô anh Nguyễn Đắc Biên
Anh là một bậc Thánh hiền của dân
Một nhà làm luật ân cần
Chữ nghĩa thông thái muôn phần cao siêu
Với anh nói ít hiểu nhiều
Phí cũng là giá có điều gì sai
Người anh đủ mắt, đủ tai
Mà không nghe, thấy ai ai bực mình
Thế nên họ ghét họ khinh
Oan cho anh quá, bất bình thay anh
Thương anh bị bênh thong manh
Thương anh trăm việc nên thành hay quên
Anh nói luật anh làm nên
Trong đó “thu giá” có tên rõ ràng
Bao người bán tín hoang mang
Sau khi tìm hiểu đầu hàng anh luôn
Vì đâu anh cố nói cuồng
Hay là bọn BOT nó tuồn cửa sau
Nhỡ rồi nên bảo vệ nhau
Khuyên anh nên nhả ra mau cho lành
Cũng vì thông cảm với anh
Có lời góp ý chân thành mà thôi
25/5/2018
Tú sụn

BÁN TRÀ ĐÁ

Ảnh: Sưu tầm


Ông Biến ơi! Ông hãy từ quan
Về phố chợ bán trà đá nhé
Lợi nhuận cao, vừa nhàn vừa khỏe
Thu nhập siêu, biệt thự, xe sang!

Tội cho ông, phải làm đại biểu
Sống cơ hàn, họp hội gian nan
Bán trà đá không ai cấm đoán
Ông đổi nghề ắt sẽ giàu sang

Nhớ gương mẫu mà đóng thuế nhé
Góp phần tăng ngân sách quốc gia
Vẻ vang hơn đi làm công bộc
Là công dân ích nước lợi nhà

Nếu ông quyết bám làm cán bộ
Mọi người nghi ông bị tâm thần
Bởi vì ông thấy bán trà đá
Thu nhập siêu mà ông không cần

Ha ha ha mấy quan tham nhũng
Cần chi khai buôn đót, xe thồ
Cứ nói là nhờ bán trà đá
Họ hiểu liền mình chẳng tham ô…
25/5/2018
Tú Sụn

KÝ SINH CA

Ảnh: Sưu tầm


Đúng rồi giờ lắm ký sinh
Hằng ngày vẫn lộ nguyên hình đấy thôi
Nhà nước là một sân chơi
Cơ quan là để có nơi đi về
Bạc tiền, biệt thự đâu chê
Mưu sâu chước độc không hề đó nghe
Cớ sao mà phải hăm he
Các ông vẫn thế gầm ghè được ai
Không nhũng nhiễu lấy gì nhai
Nói đến hành hạ là sai vô cùng
Tất cả ai cũng được “chung”
Nêu ra lộ tất! Lò nung kia kìa
Cùng là đội mão mang hia
Chớ có lên mặt, chớ lìa nhau ra
Hân hoan chung một bài ca
Sống vui, sung sướng, chan hoà với nhau
Ký sinh mà được sang giàu
Còn gì bằng nữa, càu nhàu mà chi…
25/5/2018
Tú Sụn

KHUYẾT TẬT

Ảnh: Sưu tầm


Trong nhân gian có bao người khuyết tật
Được cộng đồng luôn thương cảm cưu mang
Họ là những con người đầy bất hạnh
Khó được mà chạm đến nấc vinh quang

Trong xã hội cũng lắm người khuyết tật
Bị cộng đồng luôn oán ghét, khinh khi
Họ là những quan tai to mặt lớn
Chỉ biết ăn, công bộc chẳng ra gì

Những “chuyện thường ngày xảy ra ở huyện”
Họ phớt lờ như không có nhiễu nhương
Vẫn sáng chiều cắp ô, đến công sở
Hết bốn tuần, đến tháng lại lãnh lương

Cả từ thấp đến cao thường như vậy
Dù có mắt, làm ngơ giống như mù
Dù có tai, phớt lờ tựa như điếc
Mặc “thần dân” đang ngột ngạt, âm u

Họ vô cảm, vô tâm, vô trách nhiệm
Họ quan liêu, hách dịch, đủ trăm điều
Họ không thấy, không biết, vì khuyết tật
Họ ung dung, chễm chệ, họ cao siêu

Trong vụ bác sỹ Lương bị truy tố
Cả cộng đồng, báo chí nói ầm ầm
Họ khiếm thính nên không nghe gì cả
Vẫn hiên ngang kết tội, thật mưu thâm

Ngành giáo dục hàng trăm trường hoang phế
Đang trơ gan cùng tuế nguyệt giữa trời
Nhìn mà tiếc, biết bao nhiêu lãng phí
Họ như mù nên không thấy mà thôi

Họ thu đất, dân bất bình, khiếu kiện
Vạn đơn thư, đi khắp nẻo kêu ca
Họ khiếm thính và kiêm luôn khiếm thị
Nhiều năm ròng dân thất thểu như ma

Người khuyết tật cả một đời đau khổ
Quan khuyết tật cả một đời cao sang
Chỉ người dân chịu thiệt thòi, cơ cực
Chỉ quốc gia mãi mãi cảnh bần hàn
24/5/2018
Tú Sụn

BÁC SĨ LƯƠNG VÔ TỘI

Ảnh: Sưu tầm

C¡ quan Công an ang d«n gi£i bË can Hoàng Công L°¡ng – £nh: CA cung c¥p

Chuyện có thật cũng như là không thật
Một vụ án mà hai nỗi thương tâm
Người bị hại và cả luôn bị cáo
Những người ngay lòng day dứt âm thầm

Chuyện xảy ra ở ngành y tỉnh nọ
Chết chín người được điều trị thận suy
Ba bị cáo thì hai người kỹ thuật
Còn một người là bác sĩ ngành y

Người điều tra vội hồ đồ kết tội
Khởi tố bị can, điều hai bốn hai
“Vi phạm quy định về khám chữa bệnh”
Nghe sao mà không thể lọt lổ tai

Viện kiểm sát thì ban hành cáo trạng
Truy tố chiểu theo điều ba sáu mươi
“Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”
Nghe sao mà quá thể đến nực cười

Bộ y tế cử phát ngôn hời hợt
Lập luận suông không kiên quyết rạch ròi
Không chính kiến cho công bằng lẽ phải
Nói thật lòng một thái độ khó coi

Cả hệ thống ngành y đều mờ nhạt
Nói qua loa ba sợi để gọi là
Rồi than van chưa tâm phục khẩu phục
Chứ không hề lên kiến nghị kêu ca

Chỉ cộng đồng mới tỏ lòng thương cảm
Biết bao người cổ ngắn vẫn cứ kêu
Bão truyền thông cũng ồn ào dậy sóng
Bảo vệ người vô tội cần phải nêu

Hỏi vì đâu cong cán cân công lý
Kẻ tội đồ thì vô tội, vô can
Đi du lịch, đứng ngoài vòng pháp luật
Cho bao người sinh bực tức, hoang mang

Theo dõi kỹ, bác sỹ Lương vô tội
Vì chỉ là một nhiệm vụ vận hành
Với trang bị thì không hề dính dáng
Tất cả là của công ty Trâm Anh

Lỗi bác sỹ Lương là lỗi hành chính
Không trực tiếp lên cái chết bệnh nhân
Cơ quan điều tra cố tình gán ghép
Động cơ nào đi bẻ móc vặn cân

Nếu như mà vào buổi sáng hôm ấy
Bác sỹ Lương đòi biên bản nghiệm thu
Thì vận hành các bệnh nhân vẫn chết
Vì mắt thường ngó đến cũng tù mù

Người có tội đó chính là giám đốc
Với công ty cùng ký kết với nhau
Rất quan trọng mà làm ăn cẩu thả
Gây tang thương, gây chồng chất nỗi đau

Thi hành luật phải công bằng minh bạch
Phải thượng tôn pháp luật, phải một lòng
Vụ án này thấy còn nhiều uẩn khúc
Thế lực nào, cân công lý bẻ cong

Bao tội lỗi thuộc về người chân chính
Không lẽ nào luật pháp như mớ rau
Những vết đen loang trong ngành tư pháp
Lợi thế luôn riêng của những kẻ giàu
24/5/2018
Tú Sụn

THU GIÁ

Ảnh: Sưu tầm


Do thiểu năng trí tuệ
Cộng với lắm mập mờ
Bèn chuyển PHÍ sang GIÁ
Làm cho thần lơ ngơ

“Thần thiêng nhờ bộ hạ”*
Ai ngờ bộ hạ tồi
Trước bàn dân thần ngọng
Nên lý giải lôi thôi

Đã sai rồi nên sửa
Đó là điều dân mong
Không quanh co, ngụy biện
Gây khủng hoảng truyền thông

Thần nên rút kinh nghiệm
Cắt bỏ bộ hạ ngay
Tham mưu mà như phẩn
Sẽ mất ngai có ngày…
23/5/2018
Tú Sụn
* Câu của cổ nhân

LỘNG QUYỀN

Ảnh: Sưu tầm


Từ quan nhỏ đến quan to
Nơi đâu cũng có nỗi lo lộng quyền
Người dân mong được bình yên
Nhưng mà cứ mãi ưu phiền buồn đau
Công dân bình đẳng như nhau
Làm theo pháp luật trước sau một lòng
Thế nhưng chẳng được như mong
Thường ngày vẫn thấy có ông làm càn
Cán bộ, công chức làng nhàng
Hành dân vô cớ, vô vàn lý do
Nhiệm vụ Nhà nước trao cho
Lộng quyền, hách dịch hay ho gì nào
Gây ra tai tiếng ồn ào
Để cho kẻ xấu vin vào tung tin
Mở to con mắt mà nhìn
Hàng trăm đàm tiếu, hàng nghìn kẻ khinh
Sao không thương lấy dân mình
Sao không tìm hiểu dân tình ra sao
Vô tư làm bậy, làm ào
Bôi xấu chế độ, cồn cào lòng dân
Lẽ ra lịch sự ân cần
Làm theo pháp luật, cán cân công bằng
Dân tin, dân mến dân khen
Xã hội yên ổn, dân đen yên lòng…
22/5/2018
Tú Sụn

EM ƠI HẠ VỀ

Ảnh: Sưu tầm


Tiếng ve sầu inh ỏi
Em ơi hạ về rồi
Nụ phượng hồng chớm nở
Mình phải xa nhau thôi

Còn đâu ngày tháng đẹp
Còn đâu bờ mi cong
Xa rồi nhớ em lắm
Nhớ má em thơm hồng

Còn đâu giây phút đợi
Còn đâu bờ vai gầy
Xa rồi mong em lắm
Mong mùi thơm tóc mây

Còn đâu lời êm dịu
Còn đâu ánh mắt thương
Xa rồi lòng mơ ước
Ước cùng em chung đường

Tiếng ve sầu ảo não
Chúng mình phải chia xa
Chất chồng bao kỷ niệm
Một tình yêu thiết tha

Thắm tươi màu mực tím
Trang lưu bút tuổi xanh
Mình trao nhau em nhé
Thắm tình em và anh

Em ơi hạ về rồi
Mình chia tay nhau thôi
Mong hạ đừng dài quá
Nhớ em nhiều em ơi
1972
Trương Quang Tú (Tú Sụn)

QUAN HỢM

Ảnh: Sưu tầm


Ngẫm lại thời xa xưa phong kiến
Có chức quan là có bạc tiền
Khoe khoang cốt ta là quan hợm
Sống thượng lưu nhờ có uy quyền

Giàu lên từ sưu cao thuế nặng
Sang lên từ bòn rút, thu tô
Dân nô lệ một đời cơ cực
Quan có quyền tiền trảm hậu hô

Đúng là một chế độ thối nát
Bao máu xương đổi lấy ngày nay
Một chế độ công bằng dân chủ
Mỗi người dân có ruộng để cày

Niềm vui sướng trong lòng khôn tả
Đời tự do quên lãng xích xiềng
Vun hạnh phúc dưới cờ của Đảng
Có cuộc đời no ấm bình yên

Trong dòng chảy thuận chiều, êm ả
Xuất hiện ra chướng ngại bất thần
Đó là loài quan tham quan hợm
Chúng tung hoành hại nước, mọt dân

Trăm thủ đoạn không từ, không nể
Vạn âm mưu kết nhóm, kết bè
Lo vơ vét miễn sao đầy túi
Dân kêu trời chúng chẳng thèm nghe

Có biệt phủ, siêu xe trăm tỷ
Để khoe khoang là đã hơn người
Chúng công khai, xem thường pháp luật
Đúng là loài quan hợm mười mươi

Đã làm quan mà dân khinh ghét
Nhục tột cùng chứ hợm làm chi
Quá ấu trĩ cho nên không tỉnh
Chết đến nơi, giàu có làm gì

Đồ ăn vụng không biết chùi mép
Hô oang oang ông núp bụi này
Khi pháp luật còng tay, sờ gáy
Thì chúng mày mới hết cơn say

Hỡi quan hợm hãy ra đầu thú
Đem cơ ngơi, tài sản sung công
Để được xét “lấy công chuộc tội”
Đó là điều dân ước, dân trông…
21/5/2018
Tú Sụn