CHIỀU NGHĨA TRANG

Ảnh: Sưu tầm


Nắng buông xuống chiều nghĩa trang trầm mặc
Gió hiu hiu đưa phảng phất mùi hương
Chiều nghĩa trang dâng nỗi nhớ niềm thương
Bao đồng đội đã nằm đây vĩnh viễn
Bao cái tên khắc trên bia hiển hiện
Và bao tấm bia chưa khắc tên gì
Ngự dưới trời trong cảnh vật uy nghi
Chính tất cả cách anh là liệt sĩ
Rời chiến trường trở về đây an nghỉ
Vẫn chính quy xếp thẳng lối thẳng hàng
Đã hy sinh cho Tổ quốc vinh quang
Đã hy sinh cho nước nhà thống nhất
Qua cuộc chiến tranh kẻ còn người mất
Nỗi đau buồn người ở lại thê lương
Các anh nằm đây dãi nắng dầm sương
Nơi hoành tráng nhưng chứa nhiều đau đớn
Góc nào đó như có hồn lởn vởn
Hồn thanh niên, hồn trai trẻ tang bồng
Chí anh hùng dâng cho cả núi sông
Lòng anh dũng trơ gan cùng tuế nguyệt
Trang sử hồng chính tay các anh viết
Bằng máu xương, bằng cả tuổi thanh xuân
Dòng thời gian chu chuyển mãi không ngừng
Thì nơi đây vạn nấm mồ vĩnh cửu
Vạn cái chết, vạn linh hồn hiện hữu
Cho mai sau noi lấy để làm gương
Đánh giặc là không thể tiếc máu xương
Không hèn nhát, phải xả thân giữ nước
Chiều nghĩa trang, ngàn cỏ cây xanh mướt
Ngàn hương hoa, ngàn lời niệm hàm ơn
Oán giặc thù trào dâng nỗi căm hờn
Gây tang tóc cho người dân nước Việt
30/4/2018
Tú Sụn

VẾT ĐAU CHIẾN TRANH

Ảnh: Sưu tầm


Một đời lính trận mạc
Luôn đối diện hiểm nguy
Dưới mưa bom lửa đạn
Thì cũng không là gì

Những trận địch phục kích
Vì yếu tố bất ngờ
Thương vong không tránh khỏi
Còn vết đau đến giờ

Những lần đi truy quét
Băng bãi mìn hố chông
Mất chân là cái chắc
Nhưng vẫn không sờn lòng

Vào trận chiến ác liệt
Với quyết tâm diệt thù
Không một phút nao núng
Trước lửa đạn mịt mù

Khi chiến tranh kết thúc
Trở lại với đời thường
Vết đau vẫn còn đó
Vết đau của chiến trường

Lúc trở trời trái gió
Vết đau lại ùa về
Đến tuổi già sức yếu
Vết đau hành lê thê

Nhưng vết đau cỡ đó
Chưa một lần than van
Đau vết đau khác nữa
Ở nghĩa trang thành hàng

Với vết đau muôn thuở
Không bao giờ nguôi ngoai
Là khi có đồng đội
Đã nhắm mắt xuôi tay

Thương người lính còn sống
Đau vết đau miên man
Bởi cái tình đồng đội
Quý hơn cả bạc vàng
30/4/2017
Tú sụn

NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI

Ảnh: Đặng Văn Mỹ


Cùng trang lứa cùng ngày nhập ngũ
Tuổi thanh xuân hăng hái xông pha
Ra chiến trường quyết tâm diệt giặc
Thương yêu nhau như thể một nhà

Trong chiến đấu nhường cơm sẻ áo
Gian khổ có nhau thắm nghĩa tình
Hết chiến tranh trở về quê cũ
Dùng sức mình sót lại mưu sinh

Đại đa số khó khăn lam lũ
Kiếm cái ăn gặm nhấm vui buồn
Tình đồng đội mãi còn trọn vẹn
Vẫn thường ngày thăm hỏi nhau luôn

Vẫn đau đáu về bao thằng bạn
Vận không may nằm lại chiến trường
Cái chết đẹp nhưng mà đau xót
Mãi trong lòng hình ảnh, niềm thương

Lúc rãnh rỗi ly bia chén rượu
Lúc an nhàn ới gọi cà phê
Tình đồng đội sao mà đằm thắm
Gặp nhau là ôm cổ mân mê

Ngày gặp mặt tưng bừng như hội
Chuyện râm ran chia sẻ buồn vui
Hát hò vang, ân cần tâm sự
Phút chia tay lưu luyến bùi ngùi

Dù không là bà con thân thích
Nhưng thương nhau như thể anh em
Cứ mong mỏi có cơ là gặp
Gặp nhau là dào dạt “say mèm”

Nghĩa tình đồng đội là thế đấy
Sống chết có nhau lẽ thường tình
Là niềm vui nhường cơm sẻ áo
Là ân tình mãi mãi bình sinh
30/4/2016
Tú Sụn

ĐỒNG ĐỘI TÔI

Ảnh: Đặng Văn Mỹ


Hết chiến tranh vẫy chào mặt trận
Đồng đội tôi trở lại đời thường
Những mái đầu còn mùi thuốc súng
Nước thời gian gội gió pha sương
Những gót chân một thời trai trẻ
Giẫm chông gai đi khắp chiến trường
Không quản ngại gập gềnh khó nhọc
Tiếp tục làm bạn với ruộng nương
Đôi bàn tay quen cầm cây súng
Nay cuốc, liềm lóng ngóng mà thương
Đôi bờ vai ngày xưa gùi cõng
Vết chai chưa trở lại bình thường
Nay gánh vác trăm công ngàn việc
Không nề hà gắng sức cố vươn
Đồng đội tôi về từ mặt trận
Không công thần kiêu ngạo khoa trương
Sống cuộc đời êm đềm dân dã
Với cơm rau mắm muối cà tương
Mặc ai đó tham lam lươn lẹo
Cũng không màng, không chút vấn vương
30/4/2016
Tú Sụn

KHÓC BẠN*

Ảnh: Sưu tầm


Ngày cùng học quân y tại Đà Nẵng
Bạn cùng tôi như một cặp bài trùng
Thương bạn lắm, bạn ốm người ít tuổi
Tính hiền lành, luôn điềm đạm thuỷ chung

Nghe tin bạn hy sinh ngoài mặt trận
Lòng đớn đau như lửa đốt dao đâm
Luôn mong sao đó là không sự thật
Thật thế ư! Đau xót! Khóc âm thầm

Bạn ơi! Bạn đã không bao giờ chết
Bạn vẫn còn sống mãi mãi trong tôi
Vẫn mãi cùng nhau chia bùi sẻ ngọt
Vẫn mãi thân thương trìu mến cả đời
26/6/1985
Tú Sụn
* Khóc bạn Thắm đã hy sinh ở mặt trận 579!

CHIỀU HOANG SẦU NHỚ

 


Tà dương tím màu rơi lã chã
Vầng mây loang phủ nửa bầu trời
Chiếc lá vàng hoe đong đưa gió
Nấm mồ phăng phắc hứng sầu rơi

U uẩn hàng cây buông cành thõng
Sầu riêng chim khách mắt lim dim
Sương thưa bảng lảng lưng chừng núi
Phiến đá trầm ngâm giữa màu sim

Tiếng gió vi vu treo cành lá
Trăng non lờ lững phía góc trời
Côn trùng rền rĩ quanh đồi vắng
Mơ màng bi thảm quá em ơi

Hoàng hôn ập xuống hoàng hôn chết
Đầu non thổ huyết đêm ngất ngư
Mờ xa một bóng hồn ai đó
Hao hao quen thuộc trông giống như…

Sầu vương đêm tối sầu đen sánh
Sầu phủ núi rừng sầu mênh mông
Bên mộ chiều hoang dâng sầu nhớ
Ngập cả không gian ngập cõi lòng
22/7/2020
Tú Sụn

TƯỚNG ĐẤT*

Ảnh: Sưu tầm


Đảng giao cho quyền lực
Phong tướng để cầm quân
Mượn oai phong lẫm liệt
Tham lam không điểm dừng

Ngỡ tướng là trong sạch
Vì danh dự thiêng liêng
Ngờ đâu là giẻ rách
Lăm lăm chuyên làm tiền

Lợi dụng và tận dụng
Khe hở luật đất đai
Tướng làm giàu bất chính
Không thua kém một ai

Dân gọi là tướng đất
Bởi ăn đất nên giàu
Có nhà cao cửa rộng
Lên chức tước cũng mau

Đã hàng chục vị tướng
Bị kỷ luật vừa rồi
Do dính dáng đến đất
Nhưng không chỉ nhiêu thôi

Đảng ta luôn tế nhị
Biết, ghi sổ để chờ
Khi nghỉ hưu mới đập
Nên chẳng mấy bất ngờ

Còn hàng chục tướng nữa
Rải khắp các quân khu
Đã và đang ăn đất
Trước sau gì cũng tù

Ăn vụng dốt chùi miệng
Nên nhà tướng đều to
Vợ con sống sang chảnh
Đúng là ngu như bò

Khuyên các ông cấp tướng
Hãy cố giữ thanh danh
Đừng tham lam vô độ
Mà sự nghiệp tan tành
21/7/2020
Tú Sụn
* Nhân đọc bài báo: Nhiều tướng quân đội bị xem xét kỷ luật vì sai phạm quản lý đất đai.

CHỈ MỘT MÌNH VÀ MỘT MÌNH THÔI

Ảnh: Sưu tầm


Chiều hoang vắng nắng buồn leo lét
Gió lang thang, u ẩn một mình
Con đường nhỏ cỏ lan lấp lối
Mất dấu về bên cõi u minh

Chỉ còn lại khung trời ảm đạm
Lá kém xanh hoa rã nhuỵ tàn
Đường chân trời lên màu tím sẫm
Một mình thôi, thổn thức, miên man

Giờ nuối tiếc màu trời xưa ấy
Nắng trong veo, cây lá xanh rờn
Hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt
Thắm ân tình gắn bó keo sơn

Giờ một cõi đi về hiu quạnh
Phận ê chề lẻ bóng chia phôi
Kiếp đắng cay đoạn trường nẫu ruột
Chỉ một mình và một mình thôi
20/7/2020
Tú Sụn

ĐÀNH LỠ HẸN

Ảnh: Album gia đình


Đành lỡ hẹn những chiều nắng nhạt
Cầm tay nhau biển hát gió mơn
Con sóng ngầm trùng khơi vang vọng
Giờ chia xa còn lại tủi hờn

Đành lỡ hẹn khi tròn nhiệm vụ
Hai đứa mình đi khắp mọi miền
Để ngắm nhìn non sông gấm vóc
Mà giờ đành gặm nhấm niềm riêng

Đành lỡ hẹn đi vòng trái đất
Đến những miền xa lạ mộng mơ
Thoả bao năm mong chờ dự định
Nhỡ hết rồi một bóng bơ vơ

Đành lỡ hẹn ngày về già yếu
Nương tựa nhau ấm áp cuối đời
Nỡ phân li âm-dương cách biệt
Để trần gian một bóng chơi vơi

Đành lỡ hẹn, trăm năm chưa trọn
Phút sinh li tử biệt vội vàng
Câu thề nguyền sắt son dang dở
Mất hết rồi tan nát tâm can
19/7/2020
Tú Sụn

MĂNG ĐEN VÀO HẠ

Ảnh: Sưu tầm


Măng Đen vào mùa hạ
Ngỡ Đà Lạt mộng mơ
Nắng mềm như dải lụa
Gió nhẹ nâng vần thơ

Trời Măng Đen chiều hạ
Như Hà Nội vào thu
Mùi hương rừng ngào ngạt
Xa xa áng sương mù

Hồ Đăk Ke thơ mộng
Bóng hàng thông lung linh
Vườn hoa xinh khoe sắc
Đón thiên nhiên đưa tình

Đêm Măng Đen lành lạnh
Như quên hạ đang về
Ngàn sao trời lấp lánh
Rừng nguyên sinh ngủ mê

Thác Pa Sỹ hùng vĩ
Giữa núi rừng hoang sơ
Tiếng rì rầm hoang dã
Cứ như là trong mơ

Đường quanh co khúc khuỷu
Giữa rừng thông bạt ngàn
Nơi thiên đường sinh thái
Gieo vào hồn miên man

Nơi khu vườn tượng gỗ
Văn hoá người đồng bào
Gợi lên thời quá khứ
Một nỗi niềm nao nao

Chiều Măng Đen mùa hạ
Mà ngỡ thu đang về
Tiết trời luôn dìu dịu
Nơi êm đềm say mê
19/7/2020
Tú Sụn