DỰA HƠI QUYỀN LỰC

Ảnh: Sưu tầm


Khi anh ta có quyền có chức
Thì vợ và con cháu… dựa hơi
Thời buổi này tôn vinh quyền lực
Nên họ luôn vênh mặt với đời

Quyền càng lớn, vợ càng kiêu hãnh
Sống thượng lưu kẻ đón người đưa
Tự xa rời người thân hèn mọn
Kết giao cùng đồng bọn sớm trưa

Lũ con cháu tự cao tự đại
Học thì lười mà giỏi ăn chơi
Chúng lập bè bày trò quậy phá
Thầy cô thời chèo chống hết hơi

Thói dựa hơi hiện nay phổ biến
Gây khó khăn, sai trái hằng ngày
Họ kiếm chác, sang giàu, phú quý
Cũng nhờ vào quyền lực trong tay

Thời phong kiến gọi là thối nát
Lên làm quan cả họ được nhờ
Ở thời nay mà như từa tựa
Chiếm số nhiều…sao cứ làm ngơ?
2/7/2018
Tú Sụn

KHÔNG CÓ VĂN HOÁ

Ảnh: Sưu tầm


Bốn nghìn năm văn hiến
Mà văn gì cũng không
Không văn hoá giao thông
Không văn hoá từ chức
Không văn hoá quyền lực
Không văn hoá công đường
Không văn hoá nhà trường
Không văn hoá hè phố
Không văn hoá đậu đỗ
Không văn hoá bán mua
Không văn hoá đền chùa
Không văn hoá nếp sống
Không văn hoá công cộng
Không văn hoá gia đình
Không văn hoá văn minh…
Mà khắp nơi: khẩu hiệu
1/7/2017
Tú Sụn

SĨ TỬ LỆ RƠI

Ảnh: Sưu tầm


Mười hai năm cần cù đèn sách
Với ước mơ dào dạt tương lai
Niềm hy vọng mập mờ lởn vởn
Qua kì thi ngao ngán thở dài

Bao cố gắng cuối cùng thất vọng
Một đề thi môn toán trên trời
Chỉ học mẹo, học lò, trúng tủ
Còn học thường thì phải chịu thôi

Khó đến nỗi giáo sư toán học
Thử giải thôi rồi cũng kêu trời
Sau hai tiếng mày mò, bỏ cuộc
Mới hiểu rằng…sĩ tử lệ rơi

Ngành giáo dục lắm trò cải cách
Đem viển vông áp dụng phổ thông
Vậy đâu còn là nền giáo dục
Không luyện thi mà đậu – đừng mong

Đi ngược lại nguyên lý cơ bản
Không phù hợp mục đích kỳ thi
Nên chỉ là một nền thi cử
Vì học xong chẳng biết làm gì

Năm nay tuyển nghĩa vụ quân sự
Sẽ thênh thang thong thả dễ dàng
Nguồn thanh niên dồi dào, đầy ắp
Cố luyện rèn rồi cũng thành quan

Các nhà máy, công trường, doanh nghiệp
Cũng hân hoan mà tuyển công nhân
Các em đỗ trường đời dài hạn
Cố miệt mài rồi cũng thành thân

Thương sĩ tử năm hai mười tám
Số long đong nên rẽ đường đời
Đừng luyến tiếc cổng trường đại học
Đã phận mà… nên chấp nhận thôi
30/6/2018
Tú Sụn

BÁC SĨ ĐUỔI BỆNH NHÂN

Ảnh: Sưu tầm


Bác sĩ Tạ Nam Ngạn
Ở bệnh viện Kiên Giang
Không còn chút y đức
Đuổi bệnh nhân tức ngang

Bệnh nhân lao kháng thuốc
Không muốn chuyển tuyến sau
Xin điều trị tiếp tục
Cầu may được giảm đau

Là bác sĩ điều trị
Mà nói lời dở hơi
Phải còn nước còn tát
Y đức để đâu rồi

Vi phạm rất nghiêm trọng
Cần được xử lý ngay
Làm gương cho kẻ khác
Hết lên mặt ra oai

Lương y như từ mẫu
Chữa bệnh phải có tâm
Chớ đừng như hổ báo
Có người đã bị đâm

Các thầy thuốc thân mến
Bác sĩ Ngạn sai rồi
Mình rút kinh nghiệm nhé
Một bài học nhớ đời
29/6/2018
Tú Sụn

MIỀN XA CÒN NHỚ

Ảnh: Sưu tầm


Nắng đã cạn mưa chưa về trời quên gió
Đất ngủ yên cây ruỗng mục đá rêu phong
Còn gì nữa mảnh tình sầu vùi trong mộng
Một cuộc đời luôn cô quạnh giữa đêm đông

Từ ngày ấy như cõi trần thành hoang mạc
Dấu chân xưa trong mường tượng vẫn còn đây
Hương phảng phất khơi lên từ miền kí ức
Một niềm yêu trong tâm khảm vẫn đong đầy

Buổi chia tay chưa trao lời thề hẹn ước
Mà bấy lâu luôn day dứt nỗi đoạn trường
Có duyên phận mà hững hờ nên lỡ vận
Cố than thân trời cũng chẳng đoái hoài thương

Miền xa ấy em có còn vương chút nhớ
Có bâng khuâng hay thờ thẫn mỗi chiều về
Có biết rằng trời âm u nơi bến đợi
Sương nhạt nhoà gieo sầu nhớ mãi lê thê
28/6/2018
Tú Sụn

TRƠ TRẼN TỘT CÙNG

Ảnh: Sưu tầm


Quyết không chịu thoát nghèo
Để moi tiền ngân sách
Giờ lại thích chơi ngông
Đúng là đồ lãng nhách

Chuyện ở xứ Thanh Hoá
Tết Mậu Tuất vừa rồi
Xin nhận gạo cứu đói
Gần bảy trăm tấn, thôi

Để làm lễ kỷ niệm
Chín trăm chín mươi năm
Ngày danh xưng Thanh Hoá
Tiền tỷ ! Chi hàng trăm

Giúp nghèo là nghĩa cử
Được xã hội tôn vinh
Chơi ngông là thói xấu
Bị người đời ghét khinh

Nếu thừa tiền thì để
Đưa vùng sâu, vùng cao
Xây điện đường trường trạm
Dân mang ơn biết bao

Đúng một lũ chai mặt
Sao trơ trẽn tột cùng
Tính làm điều vô lý
Chắc là đã bị khùng
27/6/2018
Tú Sụn

THUYỀN ĐÃ ĐI XA

Ảnh: Sưu tầm


Con thuyền đã bỏ tôi
Lẻ loi bờ sông lạnh
Con thuyền đã xa tôi
Giọt sương buồn đặc quánh

Bờ lau nghiêm dáng đứng
Gió đậu trên cành cây
Nóng nung lòng hừng hực
Nơi phương trời có hay

Sông buồn lăn tăn sóng
Bóng hơi sương lững lờ
Âm thanh xưa đồng vọng
Thêm ướt mèm câu thơ

Trăng buồn đi về đâu
Bầu trời mây xám xịt
Chân trời xa lên màu
Giờ hồn tôi mờ mịt

Đã mấy mùa giông gió
Đã bao đêm mong chờ
Cửa lòng đang bỏ ngỏ
Cho hồn bay trong mơ

Ước sao chiều không tắt
Ước sao đêm không dài
Chân trời trong tầm mắt
Dõi theo hình bóng ai

Nếu thuyền không trở lại
Bến lẻ loi một đời
Nếu thuyền xa mãi mãi
Sông tơi bời, đơn côi
27/6/2018
Tú Sụn

LÃNH ĐẠO BẦY NHẦY

Ảnh: chụp lại


Nghệ An, lãnh đạo quá bầy nhầy
Cấp phòng một sở có quá tay
Trái tai, gai mắt cho tồn tại
Đúng là trì trệ, một không hai

Biên chế mà sao như chuyện đùa
Ủy ban, tỉnh ủy cũng chào thua
Bốn trăm trưởng, phó phòng một sở
Có chức, ăn lương, nhởi bốn mùa

Người dân không muốn bị thoát nghèo
Cho nên lãnh đạo định ăn theo
Có tiền ngân sách luôn hổ trợ
Thành ra biên chế cũng cheo leo

Lãnh đạo trời ơi tỉnh nghèo mãi
Thiết nghĩ là nên nghỉ cho rồi
Người khác lên thay làm lãnh đạo
May ra dân chúng hết tả tơi
26/6/2018
Tú Sụn

GẶP LẠI NHAU SAU HAI MƯƠI NĂM

GẶP GỠ ÂN NHÂN
Viêm xoang mục cốt liệt thần kinh
Nhiễm khuẩn sốt cao giật nẩy mình
Thiết nghĩ mang u người bất động
Không ngờ thoát nạn sức hồi sinh
Y Tư gắng sức nuôi chăm chỉ
Bác Tú nhanh chân chữa tận tình
Hội ngộ hôm nay mừng khó tả
Ân nhân xuất hiện rất… thình lình!
Huỳnh Thâm
18/06/2018

GẶP LẠI BỆNH NHÂN
Nhớ lại ngày xưa, nghĩ mà kinh
Trong lúc lâm nguy, cố hết mình
Ngày ấy nếu như không qua được
Bây giờ đâu nữa một bình sinh
Trời cao mãi mãi ơn phù hộ
Đất rộng muôn năm nghĩa ân tình
Hôm nay hội ngộ lòng vui sướng
Đã hẹn rồi nên chẳng… thình lình
25/6/2018
Tú Sụn

THÓI QUAN – TẬT QUYỀN

Ảnh: Sưu tầm


Cũng là con người đó
Nhưng làm dân bình thường
Thì chan hoà lịch sự
Trong lòng luôn khiêm nhường

Cũng là con người đó
Nhưng đi vào tu hành
Thì từ bi, đức độ
Lòng luôn vì chúng sanh

Cũng là con người đó
Nhưng khi được làm quan
Thì sinh ra tật xấu
Trong lòng luôn dối gian

Là sự đời có thật
Xảy ra ở Việt Nam
Quan, quyền và thói, tật
Kênh kiệu và tham lam

Từ một con người tốt
Khi trao cho chút quyền
Là xa rời quần chúng
Là vênh váo lên liền

Huống chi một kẻ xấu
Luồn cúi để lên quan
Tất nhiên sẽ khoe mẽ
Tất yếu sẽ gian ngoan

Chuyện thường ngày ở huyện
Từ quan nhỏ đến to
Đều như một khuôn đúc
Thói, tật chẳng hay ho

Chuyện xảy ra đều khắp
Cả hành chính, chuyên môn
Đâu đâu cũng lên mặt
Gặp dân là dạy khôn

Nhất là cấp phường, xã
Quan trọng hoá, hàm hồ
Để cai trị cho dễ
Nên… ác bá, côn đồ

Chỉ ở thời phong kiến
Có thói quan – tật quyền
Sao xã hội chủ nghĩa
Mà không giữ nét riêng

Sang nước người mà học
Họ dân chủ thế nào
Với dân họ một mực
Tôn trọng và đề cao

Xin có lời nhắn nhủ
Hãy luôn vì người dân
Nói năng cho lịch sự
Đối xử luôn ân cần

Hãy ghi hình ảnh đẹp
Hãy giữ nét văn minh
Hãy tôn trọng pháp luật
Hãy yêu nhân dân mình
25/6/2018
Tú Sụn