ĐỪNG CHO MẸ ĐỒNG TIỀN BẨN ĐÓ

Ảnh: Sưu tầm


Nghèo ba đời, lam lũ quanh năm
Ngày ba bữa sắn khoai lưng dạ
Đất quê mình toàn là sỏi đá
Cố tảo tần, chai sạm bàn tay

Cũng không hơn, chỉ đủ qua ngày
Phận con rệp suốt đời lận đận
Bố anh dũng nằm ngoài mặt trận
Mẹ con mình đùm bọc cùng nhau

Dấu xót thương, kìm nén nỗi đau
Sống chắt chiu để con được học
Nhìn con họ mà lòng rưng, khóc
Biết làm sao cho được bằng người

Và giờ đây số phận mỉm cười
Con thành danh, được làm viên chức
Cả làng nói nhà mình phúc đức
Sống hiền lành trời phật độ trì

Nên từ nay thoát cảnh hàn vi
Rồi sẽ có miếng ăn, miếng để
Hoà vào đời thật là không dễ
Bao mưu cầu, cám dỗ, lợi danh

Thấy người ta con cũng không đành
Và cứ thế đổi đời, đổi tính
Nhìn con mẹ gọn gàng, xúng xính
Lòng vừa mừng xen lẫn vừa lo

Lương bao nhiêu, mẹ mãi tò mò
Hay con đã thay lòng, đổi ý
Trước đồng tiền làm mờ lí trí
Bao nỗi niềm, mẹ mãi ưu tư

Tiền con cho, mẹ giữ khư khư
Để lo thêm, bữa ăn đạm bạc
Nhưng mẹ thấy có điều khang khác
Miếng cá tươi mùi cũng tanh rình?

Miếng thịt tươi sao có mùi inh?
Hay con đã… giật mình tự hỏi
Đúng thật vậy, những gì mong mỏi
Đến giờ này tan nát, vô hồn

Con của mẹ! Hãy giữ trí khôn!
Đừng thế nhé! Đừng ăn của họ
Họ là cũng một đời khốn khó
Cũng nghèo hèn như mẹ ngày xưa

Cũng tảo tần lam lũ sớm trưa
Nhớ con nhé! Đừng ăn của họ
Đừng cho mẹ đồng tiền bẩn đó
Cũng đừng vì manh áo miếng cơm

Hãy” đói cho sạch, rách cho thơm”
Con của mẹ, nghe lời mẹ nhé!

30/5/2018
Tú Sụn

CHIA TAY MÙA HẠ

Ảnh: Sưu tầm


Mùa hạ về đây, ta chia tay
Luyến lưu, hàng lệ đã vơi đầy
Em bước, hồn như chưa muốn bước
Góc phố, mình anh đang đứng ngây

Phượng về là hạ đã về rồi
Ve sầu giục giã đó em ơi
Chia tay chưa nói lời nhung nhớ
Mà đã trào dâng nước mắt rơi

Em về nghỉ hạ, anh ở đây
Ve sầu lột xác bám thân cây
Tiếng ve văng vẳng còn đâu đó
Gợi nhớ ngày nao tay nắm tay

Xác phượng mà anh ngỡ pháo hồng
Cứ tưởng là em đã lấy chồng
Đỏ ran mặt đất màu tiễn biệt
Tím ngắt lòng anh giữa mênh mông
1973
Trương Quang Tú (Tú Sụn)

TẠI SAO KHÔNG TỪ CHỨC

Ảnh: Sưu tầm


Làm quan để phục vụ
Không phải để lợi, danh
Luôn tuân thủ pháp luật
Hiến pháp phải thi hành

Đã bao đời như thế
Làm quan phải thanh liêm
Với dân luôn tận tụy
Với tội phải xử nghiêm

Quan thời nay lạ lắm
Bản mặt cứ dày dày
Với dân thời thịch thượng
Công việc kéo lay nhay

Điều hành quá kém cỏi
Sự cố xảy khắp nơi
Thì tìm mưu chống chế
Rồi giải quyết khơi khơi

Quan lãnh đạo cấp tỉnh
Để cấp dưới làm càn
Vẫn ung dung tự tại
Vẫn vui vẻ an nhàn

Quan lãnh đạo cấp bộ
Để tai nạn triền miên
Để tham ô, lãng phí
Vẫn tại vị ngồi yên

Quan lãnh đạo các ngành
Xảy ra nhiều be bét
Vẫn bình thản nhậu nhẹt
Vẫn giải thích loanh quanh

Bản thân quan vi phạm
Thì cãi cối cãi chày
Rồi tìm cách chạy tội
Có bao giờ nhận ngay

Tại sao không từ chức?
Vì chức bỏ tiền mua
Quyết ở thu hồi vốn
Chứ bao giờ chịu thua

Tại sao không từ chức?
Vì bổng lộc lợi quyền
Vì tham lam vô độ
Vì vun vén tư riêng

Tại sao không từ chức?
Vì đồng bọn ngồi yên
Chỉ mình “từ” sao được
Chả lẽ là bị điên

Tại sao không từ chức?
Vì hắn bản chất tồi
Không có lòng tự trọng
Chỉ có lòng tham thôi

Làm quan để phục vụ
Nếu kém cỏi, ươn hèn
Thì hãy nên từ chức
Đó mới là đáng khen
29/5/2018
Tú Sụn

OAN CHO NGƯỜI BÁN VÉ SỐ

Ảnh: Sưu tầm


Hồ Kinh Ka! Anh Hồ Kinh Ka!
Đường đường là một giám đốc sở
Bị khùng không mà nên khó ở
Ngứa mồm sao ăn nói ba hoa

Anh chém gió vô tiền khoáng hậu
Cho người nghe điếng óc, rụng rời
Bán vé số tháng lời trăm triệu
Họ vẫn nghèo, nghèo lắm anh ơi

Cơ quan thuế nếu mà nghe thấy
Thì làm sao trốn thoát được đây
Ba mươi phần trăm thuế thu nhập
Đào đâu ra, chỉ tấm thân gầy

Có một bận ông Giàng Su Phở
“Bán vé số có thu nhập cao”
Nên giờ anh vẫn còn ấn tượng
Mà sinh ra ăn nói tào lao

Oan cho người đi bán vé số
Cũng tại vì óc bé của anh
Họ bần cùng mà anh còn giễu
Đúng là loài tàn nhẫn, lưu manh
28/5/2018
Tú Sụn

BOT HÃY RẠCH RÒI

Ảnh: Sưu tầm


Sinh ra BOT, chủ trương đúng đắn
Giúp cho nền kinh tế đi lên
Hỏi vì sao BOT thành méo mó
Có kẻ nào lợi dụng cũng nên

Câu hỏi đó người mờ, người tỏ
Tìm hiểu ra mới thấy giật mình
Trăm mưu kế để rồi biến hoá
Bọn lưu manh mưu lợi mà kinh

Chúng lấy BOT để làm phương tiện
Hợp pháp chiêu bòn rút của dân
Không rạch ròi BOT thành thậm tệ
Miếng mồi ngon, béo bở chia phần

Đường quốc gia đắp thành nhiều BOT
Cầu chưa hư chúng sử thêm cầu
Tiền phải đóng nhưng lòng hậm hực
Vẫn biết là chúng: lũ mọt sâu

Làm đường tránh trét sơ đường cũ
Đặt trạm thu vị trí tù mù
Dẫu không đi cũng đành trả giá
Chúng cười thầm, nói bọn mầy ngu

BOT Cây Lậy điển hình, rắc rối
Dân kêu trời, ầm ỉ một thời
Dùng vũ lực tha hồ đàn áp
Mượn pháp quyền tại vị không thôi

Chúng lương lẹo nâng lên giá khống
Hòng tận thu, cướp giật, ăn khăm
Có những lúc thanh tra phát hiện
Tiền thu dư hàng cả trăm năm

Tình tiết đó chính là gian lận
Mà im luôn chẳng thấy nói gì
Người đứng đầu oang oang bảo vệ
Cho bàn dân thiên hạ khinh khi

Đã có nhiều phát ngôn chỉ trích
Cũng chỉ là để nói cho vui
Cho dù đứng vai này vế nọ
Rốt cuộc rồi đều phải vuốt đuôi

Ngàn doanh nghiệp nguy cơ phá sản
Sức đâu ra mà để cạnh tranh
Tiền nộp BOT cộng vào hàng hoá
Đội lên cao ngất ngưỡng giá thành

Có ông nghị nói không ảnh hưởng
Đến dân nghèo xe đạp, mô tô
Ôi miệng quan khác nào trôn trẻ
Xem thường dân nên rướng cổ hô

BOT là của lòng dân ý Đảng
Bị lưu manh bóp méo làm tiền
Bao năm rồi ồn ào rối rắm
Đất nước nghèo, đói rách triền miên

Xin kiến nghị rạch ròi lại BOT
Để góp phần xây dựng nước nhà
BOT là BOT nhân dân ủng hộ
Không bao giờ một tiếng kêu ca
28/5/2018
Tú Sụn

VẪN LÀ EM

Ảnh: Sưu tầm


Từ hôm ấy, chia tay trong thầm lặng
Quyến luyến nhiều, không ai dạn nói ra
Theo tháng năm mỗi người về mỗi ngả
Mang trong lòng mỗi đứa một phong ba

Anh rong ruổi khắp chân trời góc bể
Lặn lội qua trăm, vạn dặm sơn hà
Gặp bao người đều đoan trang hiền thục
Mà chưa từng, chưa có, chưa tìm ra

Trái tim yêu chưa một lần rung động
Cũng chưa từng xao xuyến trước yêu kiều
Rồi vẫn thế qua bao mùa mưa nắng
Giữa trường đời chưa thử một lần yêu

Tóc điểm bạc ước một lần ngã ngũ
Trong mơ hồ, mang máng bóng hình xưa
Hay là đã có điều từ duyên phận
Mà tâm hồn như từng đã say sưa

Quả đất tròn cho chúng mình gặp lại
Vẫn hương xưa! Ôi ánh mắt nụ cười
Vẫn là em! Chưa chút gì phai nhạt
Lòng rộn ràng, duyên số, đúng mười mươi
28/5/2018
Tú Sụn

ẤU DÂM

Ảnh: Sưu tầm

Ông Thuỷ ơi! Ông Thuỷ ơi!
…….
Sắp đến ngày xuống lổ rồi
Mà sao ông quyết hại đời trẻ con
Già rồi bản ngã còn non
Ông khai bệnh tật! mà còn dâm ô
Hay chăng ông mắc chứng rồ
Luân thường cạn kiệt, tội đồ manh nha
Chắc xưa ong bướm trăng hoa
Bản năng không đổi về già vẫn y
Trẻ em sờ mó sướng gì
Giờ đây lao lý dị kỳ lắm thay
Sự đời món nợ trả vay
Luân hồi quả báo, tù đày thanh danh
Chẳng may bằng chứng rành rành
Hết đường chối cải cũng đành nhận thôi
Phiên toà uẩn khúc, xử tồi
Nên xin mạo muội có lời khuyên ông
Dù cho giảm án, vừa lòng
Nếu mà xử lại đừng mong thoát tù
28/5/2018
Tú Sụn

NỖI BUỒN PHÂN BÓN

Ảnh: Sưu tầm


Ôi Việt Nam! Tha thiết mến yêu
Bao nhiêu đời sống bằng nông nghiệp
Chưa bao giờ đau buồn, khủng khiếp
Như ngày nay gian dối, lọc lừa
Dù nhọc nhằn đội nắng dầm mưa
Dẫu quanh năm thức khuya dậy sớm
Đời lam lũ triền miên thiếu thốn
Cũng không sờn, trọn vẹn niềm vui
Chỉ một điều uất ức không nguôi
Là dã tâm bọn người thâm độc
Một lũ bợm mang danh có học
Đang bày trò lợi ích ăn phân
Chúng cấp phép sản xuất tràn lan
Không cần biết chuyên môn, năng lực
Bọn sản xuất tranh nhau chụp giựt
Làm ra toàn phân giả, phân lừa
Khiến bao năm cỏ rậm, lúa thưa
Đất màu mỡ biến thành đất chết
Đời nông dân coi như là hết
Tốn bạc tiền, sản lượng gọi là
Khắp mọi miền than vãn kêu ca
Các bộ ngành, thanh tra đều hiểu
Vẫn ung dung, người dân gánh chịu
Bao mập mờ khuất tất kéo dài
Nếu hỏi rằng cơ sự tại ai
Xin nói thẳng: đứng đầu hai bộ
Không quản được bọn người khả ố
Chúng tung hoành phá nước hại dân
Chúng chia nhau trục lợi từ phân
Chúng coi thường kỷ cương phép nước
Chúng là bọn lắm mưu nhiều chước
Chúng ngang nhiên thách thức bàn dân
Ngày càng gây uất ức trăm lần
Vì cổ ngắn kêu ai nghe thấu
Đời dân đen là tro là trấu
Đời quan tham là ngọc là vàng
Họ sống trong nhung lụa giàu sang
Chỉ nông dân ngày càng kiệt quệ
Nhìn ra ngoài năm châu bốn bể
Có nơi nào tệ hại như ta
Muốn chấn hưng tươi đẹp nước nhà
Hãy tận diệt tan loài sâu mọt…
27/5/2018
Tú Sụn

PHÁT MINH VĨ ĐẠI

Ảnh: Sưu tầm

Cơ sự nào mà đầy tớ của dân
Vừa nói ngọng, vừa “phát minh vĩ đại”
Nói thật lòng là vô cùng ái ngại
Vì làm quan mà cứ mãi ngây ngô

Yếu kém quá xin từ quan cho khỏe
Cơn cớ gì bu bám riết là sao
Kém cỏi mà ham hố cố trèo cao
Rồi lúng túng sinh nói xàm, nói gở

“Thu phí” thì cố ép thành “thu giá”
Kẹt xe thì mồm cố nói là không
Với lý sự nó vẫn còn “nhúc nhích”
Dân mỉm cười không thèm cãi mất công

Ngủ với bồ thì nói “nằm nghĩ mệt”
Thật buồn cười, có phụ nữ nằm bên
Mua dâm mà nói là “tình yêu đẹp”
Vẫn hùng hồn khai xếp để được êm

Mỗi cơn mưa, đường phố biến thành sông
Mà cán bộ nói là chỉ “tụ nước”
Nói như nghí đố ai mà nghe được
Chống ngập gì sao cứ mãi lông nhông

Quan mà thế hỏi có còn xứng đáng
Hỏi tại sao vẫn cứ ở ghế quan
Ai bầu lên, ai nâng, ai bổ nhiệm
Để rồi dân luôn kinh hãi, bàng hoàng
26/5/2018
Tú Sụn

HOAN HÔ ANH BIÊN

Ảnh: Sưu tầm


Hoan hô anh Nguyễn Đắc Biên
Anh là một bậc Thánh hiền của dân
Một nhà làm luật ân cần
Chữ nghĩa thông thái muôn phần cao siêu
Với anh nói ít hiểu nhiều
Phí cũng là giá có điều gì sai
Người anh đủ mắt, đủ tai
Mà không nghe, thấy ai ai bực mình
Thế nên họ ghét họ khinh
Oan cho anh quá, bất bình thay anh
Thương anh bị bênh thong manh
Thương anh trăm việc nên thành hay quên
Anh nói luật anh làm nên
Trong đó “thu giá” có tên rõ ràng
Bao người bán tín hoang mang
Sau khi tìm hiểu đầu hàng anh luôn
Vì đâu anh cố nói cuồng
Hay là bọn BOT nó tuồn cửa sau
Nhỡ rồi nên bảo vệ nhau
Khuyên anh nên nhả ra mau cho lành
Cũng vì thông cảm với anh
Có lời góp ý chân thành mà thôi
25/5/2018
Tú sụn