NỖI ĐAU SƠN TRÀ

Ảnh: Sưu tầm


Sơn Trà, hòn ngọc của miền Trung
Bên biển quanh năm sóng trập trùng
Bình minh ngả bóng ngang thành phố
Với bao chiến tích mãi vang lừng

Hố chôn tập thể ngàn quân giặc
Là đồi hài cốt Pháp đặt tên
Lịch sử hào hùng còn lưu mãi
Sơn Trà anh dũng đã làm nên

Chiến tranh ròng rã bao ác liệt
Xới cày, đồn bốt, thuốc khai quang
Cỏ cây, muôn thú cảnh điêu tàn
Nguồn nước ngọt khô cằn, cạn kiệt

Vết thương ai oán mới vừa lành
Cỏ cây hoa lá mới kịp xanh
Mừng vui chưa thỏa như mong đợi
Thì đã đang tâm phá tanh bành

Bê tông cốt thép trăm biệt thự
Mỗi người một khoảnh nó chia nhau
Đội lốt kinh doanh làm du lịch
Bất kể bao lời than khổ đau

Sơn Trà lá phổi xanh Đà Nẵng
Hòn ngọc lung linh giữa càn khôn
Thắng cảnh thiên nhiên phải bảo tồn
Chớ có đem ra mà chia chác
13/5/2018
Tú Sụn

THÓI ĐỜI

Ảnh: Sưu tầm


Ngày còn áo mão cân đai, oách
Lắm kẻ bu quanh nịnh với bưng
Anh Năm! anh Bảy! siêng lui tới
Tìm cớ lân la để chúc mừng

Biết chúng mưu đồ, ra công sức
Xin xỏ, van lơn đủ mọi điều
Cũng may chúng xúi, không làm bậy
Cho dù ngọt mật, đủ mọi chiêu

Từ khi được phép: dân vạn đại
Bè bạn chân thành luôn đến chơi
Còn lũ “nịnh thần” không lai vãng
Yên ổn trong lòng, thấy thảnh thơi

Đến giờ mới tỏ từng người ấy
Đạo đức ngày nay lắm suy đồi
“Còn bạc, còn tiền còn đệ tử
Hết cơm, hết rượu hết ông tôi”*

Này hỡi các quan còn đương chức
Sáng suốt, nhìn xa…** chớ sai lầm
Thói đời biết đó cần nên tránh
Rau mắm vui rồi, khỏi bận tâm
13/5/2018
Tú Sụn
* Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm
** Nhìn xa trông rộng

SỰ ĐỜI

Ảnh: Sưu tầm


Ngày tao còn đương chức
Mày, thủ trưởng cấp trên
Mày huênh hoang phách lối
Với tao mày cũng vênh

Đời người có cái số
Tao đâu có thua mày
Mày ma lanh lương lẹo
Còn tao thì thẳng ngay

Tao là thằng thẳng thắn
Phát biểu khó lọt tai
Lãnh đạo càng sáng suốt
Nên niên hạn kéo dài

Mày là thằng khéo léo
Nói năng biết giữ lời
Nên được lòng các cấp
Lên chức dễ như chơi

Thế rồi qua ngày tháng
Mày vươn tới đỉnh cao
Chức quyền mày đã có
Mày là thủ trưởng tao

Nếu đem so trình độ
Thì mày chẳng hơn gì
Nhưng giờ mày có chức
Thấy tao mày khinh khi

Nể tình là thằng bạn
Tao ngậm đắng bỏ qua
Mày tưởng tao quỵ lụy
Đôi khi mày làm già

Mày nói năng kẻ cả
Mày khệnh khạng ra oai
Mày tỏ ra bất nhã
Mày không từ một ai

Mày giàu lên nhanh chóng
Sống tầng lớp thượng lưu
Bạn mày đều quý tộc
Đúng là ngưu tầm ngưu

Sự nghiệp mày tao biết
Giàu có mày tao hay
Cũng vì mày là bạn
Nên tao để qua ngày

Nay cấp trên ưu ái
Nên tao được nghỉ hưu
Gặp mày tao thấy khác
Hay nghi tao gây cừu

Qua mấy lần gặp mặt
Mày khúm núm bất ngờ
Tao hiểu ra là vậy
Đúng là mày ngu ngơ

Không còn là cấp dưới
Mày vênh thì vô duyên
Còn khúm na khúm núm
Mong tao để mày yên?

Mày đã sai rồi đó
Tao không thâm thù đâu
Dù sao mày là bạn
Chữ thân để hàng đầu

Tao với mày đều hiểu
Đó chỉ là sự đời
Mày yên tâm đi nhé
Cõi đời là sân chơi
12/5/2018
Tú Sụn

ÔI! THỦ THIÊM

Ảnh: Sưu tầm


Hơn hai mươi năm với một Thủ Thiêm
Bao kỳ vọng, bao nỗi niềm chưa tỏ
Tiếng dân kêu than vẫn còn bỏ ngỏ
Qua nhiều đời lãnh đạo chửa phân minh

Hơn hai mươi năm chỉ một công trình
Vượt thời gian và không gian chưa đặng
Còn đó bao oan khiên chìm sâu lắng
Bởi vì đâu, có ai biết vì đâu

Nếu vì dân sao dân khổ, dân sầu
Nếu vì nước sao nước nghèo, nước lụn
Hiện giờ đây tỏ vấn đề dẫu muộn
Cũng hơn là vùi lấp cả niềm tin

Tiếng ong tiếng ve còn rõ như in
Sao im lặng! Hay có gì chưa ổn
Thời buổi này giữa vàng thau lẫn lộn
Giữa cường hào, công bộc vẫn chưa phân

Mấy ngày qua trên báo chí rần rần
Ôi choáng ngộp biết đâu là phải trái
Biết tin ai! Biết bao điều nghi ngại
Biết làm gì khi đất nước lâm nguy

Trả lời đi! Ai đó trả lời đi
Có hay không mưu mô hèn, khuất tất
Có hay không bọn cường hào ăn đất
Để dân lành uất ức mãi kêu oan

Tốt làm quan mà xấu cũng là quan
Ai trong đó, nếu còn: người tử tế
Hãy mau lên! Diệt bạo tàn không dễ
Hợp lòng dân là tất sẽ thành công
Hãy mãi xứng danh con cháu Lạc Hồng
Không nhân nhượng với loại người biến chất
11/5/2018
Tú Sụn

THU TRONG EM (2)

Ảnh: Sưu tầm


Em, cả một mùa thu quyến rũ
Dìu dịu êm đềm ngan ngát hương
Ôi thẳm sâu ngút ngàn diệu vợi
Trùng trùng điệp điệp một niềm thương

Em, niềm khát khao hằng vô tận
Là nguồn thơ ân ái dâng tràn
Nét thu hiền trong veo tươi mát
Ánh thu ba trìu mến miên man

Em, một vòm trời cao xanh ngắt
Không gợn mây, thăm thẳm mù khơi
Dù trăm năm mãi còn ước vọng
Vườn đào nguyên tình tự sóng đôi
10/5/2018
Tú Sụn

BUÔN GÌ ? BÁN GÌ ?

Ảnh: Sưu tầm


Phi thương bất phú nhớ cho
Người xưa đã dạy, ấm no cả đời
Bán buôn tần tảo kiếm lời
Thương trường khắc nghiệt người ơi dè chừng
Lãi con lời mọn đã mừng
Có khi thua lỗ cũng đừng ngại chi
Lắng tai nghe họ xầm xì
Muốn khỏi đóng thuế, buôn gì lời to?
Có chi mà phải đắn đo:
Buôn quan lãi lớn, khỏi lo màu mè
Buôn quan là cũng một nghề
Tiền vào vô kể, bề bề nhà, xe
Ai ơi chịu khó lắng nghe
Bán gì lãi khủng, khỏe re, an nhàn
Muốn cho cuộc sống huy hoàng
Thì hãy bán chức, bạc vàng vô tư!
Yên tâm mà bán từ từ
Khách hàng háo hức bao chừ thiếu đâu
Một nghề đang hót hàng đầu:
Buôn quan bán chức làm giàu rất nhanh
Dân đen đừng có mà ganh
Bỏ tiền mua mới trở thành chức quan
Làm quan mới được an nhàn
Và được bán chức, buôn quan một thời
Bỏ vốn thì ắt có lời
Lãi to, lãi lớn cả đời ấm no
Phi thương bất phú! Nhớ cho
Chớ mà ganh tị, chớ lo phàn nàn
Chớ quen ăn tục, nói càn
Ông mà biết được, ông phang bể đầu
Dân đen đừng có ngu lâu
Nhìn ông mà hãy cúi đầu tuân theo
10/5/2018
Tú Sụn

HỠI NGƯỜI KHÔNG THAM NHŨNG

Ảnh: Sưu tầm


Sống trên đời thì phải biết đấu tranh
Cho lẽ phải, công bằng và chân lý
Quyết vạch mặt mưu đồ lũ quỷ
Thà hy sinh, không dung thứ kẻ gian
Chúng là ai, trong vỏ bọc khôn ngoan
Mèo già khụ nên trở thành lũ cáo
Cũng mũ mão, giày hia, xiêm áo
Cũng uy quyền trọng vọng hữu danh
Nhưng thực ra là một loại đồng đanh
Đang phá hoại niềm tin dân tộc
Ôi đau nhói bao con tim khối óc
Biết thương yêu hờn giận trên đời
“Nơi suối vàng hỡi Bác Hồ ơi!
Bác có biết đang còn loài sâu mọt
Lũ quạ đen vẫn luôn mồm đua hót
Giả oanh vàng khi móng vuốt nhớp nhơ”
Hỡi lương tri! Sao cứ nỡ thờ ơ
Sao cứ mãi để vàng thau lẫn lộn
Giữa giông tố, sự đời bề bộn
Lẽ thường tình vạn sự gian nan
Xem lại đi trang lịch sử vẻ vang
Cả dân tộc đỗ máu xương giành được
Có những kẻ ngày xưa yêu nước
Nay hẹp hòi, ích kỉ, cá nhân
Dẫu biết rằng chưa phản nước hại dân
Nhưng tham nhũng tội trăm lần như thế
Được lòng dân ngày nay đâu có dễ
Khi kẻ thù, phản động rập rình
Tham nhũng kia sẽ đánh mất niềm tin
Với Đảng ta của nhân dân lao động
Vì quyền lợi toàn dân, vì cuộc sống
Hãy đồng lòng kiên quyết đấu tranh
Biết vì dân, biết liêm khiết, trung thành
Mà phó mặc thả bèo trôi nổi
Hãy suy nghĩ! Đó cũng là tội lỗi
Là tiếp tay cho kẻ gian manh
Chúng nhởn nhơ mặc sức tung hoành
Chúng phá hoại niềm tin của Đảng
Hãy xứng danh con người cách mạng
Dũng cảm lên vạch mặt quan tham
Gương mẫu lên, miệng nói tay làm
Cho trong sạch chính quyền, xã hội
Để góp phần dựng xây đời mới
Cho nước nhà giàu đẹp văn minh

Hãy yêu Tổ quốc, yêu dân mình

Không dung túng bọn quan sâu mọt

04/10/1991
Tú Sụn
P/s: Ngày 20/10/1991 đã gởi về toà soạn báo Quân đội nhân dân nhưng không thấy đăng

VÔ CẢM

Ảnh: Sưu tầm


Xã hội này ai là người vô cảm
Mà tại sao vô cảm! Hỏi tại sao
Cùng học chung chỉ một nền giáo dục
Cùng Việt Nam dân tộc, một đồng bào

Học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa
Biết bao điều phải trái để nêu gương
Ưu Việt mà! Phải nhân văn đạo đức
Mà tại sao vô cảm, thiếu tình thương

Có người nói tại lòng tham biến chất
Có người cho do đất nước còn nghèo
Nếu biến chất mà sao làm lãnh đạo
Nêu gương gì cho quần chúng làm theo

Xoá bỏ rồi thời quan liêu bao cấp
Hết đặc quyền, đặc lợi thu vén riêng
Thì mọc lên tham ô lợi ích nhóm
Đất nước này làm sao được bình yên

Quan địa phương vua một vùng tự tác
Chăm chăm lo tư túi để phì gia
Dân đói khổ, khó khăn không màng đến
Cũng không cần lo lợi ích nước nhà

Loại quan ấy kết thành bè thành nhóm
Bày mưu ra đục khoét để ăn chia
Bao dự án đội lên hàng trăm tỷ
Phớt lờ luôn bao đói, khổ ngoài kia

Bao dự án cho là không hợp lý
Vì dân sinh cơ cực thiếu trăm phần
Hỏi tại sao cũng đành lòng vô cảm
Hay là vì béo bở mới giải ngân

Trẻ đi học bu cầu treo đã hỏng
Nơi vùng xa trường cũng chẳng ra trường
Mầm tương lai cơm rau không no bụng
Cũng con người mà sao quá thảm thương

Những cổng chào nguy nga hàng trăm tỷ
Những tượng đài đồ sộ thấy chưa cần
Quan tham nhũng sống bứa thừa bia bọt
Trông chán chường lòng chạnh thấy thương dân

À ra thế! Cũng chỉ vì tư túi
Mà một loài vô cảm đã sinh ra
Dân ngắn cổ cố kêu trời không thấu
Loài mọt dân vẫn cứ mãi làm cha

Trong tuyệt vọng, nhìn màu cờ của Đảng
Lòng suy tư, khấp khởi một niềm vui
Bọn sâu mọt không còn gì lý tưởng
Sống mái thôi! Không được phút thoái lui
9/5/2018
Tú Sụn

CHIỀU MUỘN

Ảnh: Sưu tầm


Ngượng ngùng như bốn mươi năm về trước
Đối diện em anh chẳng nói nên lời
Khó nhất là kể đến chuyện lứa đôi
Tim rạo rực đập liên hồi, loạn xạ
Chuyện yêu đương đâu có gì xa lạ
Mà bên em sao anh quá vụng về
Mở câu nào luôn cứ sợ em chê
Nói lời yêu thì hồn như bay mất
Khi đón em giống như con lật đật
Hết vấp bàn lại vấp ghế sứt chân
Tỏ tình chi mà bóng gió xa gần
Bao sắp đặt thế nhưng rồi quên hết
Anh thầm rủa đúng là con gà chết
Từng trải rồi tại sao giống ngây thơ
Ngồi bên em luôn thiêm thiếp hàng giờ
Đầu mơ mộng đến chân trời góc bể
Em yêu ơi! Còn bao điều chưa kể
Yêu chân thành quan trọng biết chừng nào
Đừng trách anh sao cứ phải nao nao
Em cũng thế! Thẹn thò anh biết đấy
Má ửng hồng y như thời con gái
Dẫu bây giờ em đã ngoại sáu mươi
Chút chân chim khi vui nở nụ cười
Thêm duyên dáng rạng ngời đôi mắt biếc
Đối với anh,em một lòng tha thiết
Luôn mong chờ anh nói một lời yêu
Chỉ thế thôi mà mấy chục buổi chiều
Gặp rồi về mang trong lòng tiếc nuối
Cứ lần lữa, lần này là lần cuối
Mạnh dạn lên! Phải anh dũng đi nào
Rồi một chiều hồi hộp quyết tâm cao
Cầm tay em, anh nói lời yêu dấu
Em rưng rưng ôm chầm anh hậu đậu
Màu hoàng hôn đỏ rực một góc trời
Sóng rộn ràng ào ạt tận xa khơi
Đôi hải âu lượn lờ trong chiều muộn…
8/5/2018
Tú Sụn

EM CÒN NHỚ

Ảnh: Sưu tầm


Em còn nhớ những chiều hồng thanh vắng
Gió đưa hương từ đồng nội dạt dào
Hai đứa mình xây mộng ước, ngày nao
Bên đồi xinh muôn lá hoa xao động
Em còn nhớ những chiều thu thơ mộng
Tay trong tay đầy ắp một niềm tin
Vai kề vai về một hướng ta nhìn
Lòng ước nguyện sẽ được tròn hạnh phúc
Em còn nhớ đêm trăng bên vườn trúc
Sương ước mèm mái tóc anh và em
Môi run run như chưa thỏa khát thèm
Em nũng nịu để anh chiều em nữa
Em còn nhớ đêm đông bên bếp lửa
Hai đứa ngồi mà vẫn cứ co ro
Kề vào tai em e thẹn nhỏ to
Xích lại tí đi anh cho đỡ lạnh
Em còn nhớ biết bao lần kề cạnh
Hương tóc em thơm ngát anh say mèm
Dưới khung trời chỉ có anh với em
Đố ai biết điều gì ta mơ ước
Ngày xa nhau anh không hề biết trước
Ngậm buồn đau cho em trọn niềm vui
Mất em rồi lòng anh mãi bùi ngùi
Bao kỷ niệm đến giờ em còn nhớ!
7/5/2018
Tú Sụn