ÔI CÂY CẦU MIỀN NÚI

Ảnh: Sưu tầm


Suốt một thời kháng chiến
Nơi vùng sâu vùng xa
Là những căn cứ địa
Nuôi dấu cán bộ ta

Suốt một thời gian khổ
Biết bao sự hy sinh
Người vùng sâu chia sẻ
Quân dân luôn thắm tình

Ngày hoà bình lặp lại
Đất nước trọn đầy vơi
Người vùng cao khấp khởi
Với khát khao đổi đời

Bốn bốn năm mong đợi
Bốn bốn năm đói nghèo
Bốn bốn năm vượt lũ
Qua chiếc cầu cheo leo

Nhà nước có chính sách
Cho vùng sâu vùng cao
Nhưng chỉ là chính sách
Thương thay cho đồng bào

Nơi đồng bằng đường nhựa
Rộng bảy tám làn xe
Có cả đèn chiếu sáng
Có luôn cả hoa hoè

Nơi vùng cao đường đất
Mà đường chẳng ra đường
Mưa xuống là lầy lội
Là lở lói tang thương

Nơi đồng bằng cầu cống
Toàn cốt thép bê tông
Những công trình vĩnh cửu
Luôn thông thoáng mênh mông

Cầu vùng cao vắt vẻo
Cầu chẳng gọi là cầu
Chao trên đầu ngọn lũ
Băng qua những vực sâu

Gọi ăn cháo đá bát
Thực tế cũng không sai
Nếu chiến tranh trở lại
Thì dân vận được ai

Hỡi những nhà lãnh đạo
Hãy thức tỉnh ra nào
Đã hàm ơn miền núi
Hãy quan tâm vùng cao
17/2/2019
Tú Sụn

MỘT NGÀY VẮNG EM

Ảnh: Sưu tầm


Một ngày không có em
Trời như không còn nắng
Một ngày em xa vắng
Thời gian cứ lặng yên
Nỗi nhớ mãi triền miên
Như gió ngàn xô xát
Như sóng gào cồn cát
Như nước lũ tràn bờ
Ngóng trông em từng giờ
Nhớ thương em từng phút
Lửa lòng càng thiêu đốt
Bởi một ngày xa em
Bởi thao thức tròn đêm
Bởi nhớ em nhớ quá
Một ngày như xa lạ
Với tất cả quanh mình
Chỉ cùng với bóng hình
Của em mà thương nhớ
Cho tình đỡ bơ vơ
Cho lòng thôi thẫn thờ
Cho mây hoà với gió
Đưa em về bên anh
1983
Tú Sụn

PHẢN CẢM

Ảnh: Sưu tầm


Biết rằng đức Phật từ bi
Có trèo lên bụng mần gì cũng xong*
Nên em bạo dạn chơi ngông
Thử xem Phật đã xiêu lòng hay chưa
Tham sân si em có thừa
Chửi ai thì chửi hãy chừa em ra
Vì em yêu Phật ấy mà
Có chút phản cảm cũng là tại tâm
Chao ơi một cảnh trời gầm

17/2/2019
Tú Sụn
* Cô gái nằm trên bụng Phật selfie

TÂM SỰ MÙA XUÂN

Ảnh: Sưu tầm


Mỗi một mùa xuân đất nước trở mình
Qua năm tháng còn những gì đọng lại
Hoa đua nở rồi cũng tàn – đơm trái
Trái ngọt ngào, chua chát, đắng cay
Mỗi một mùa xuân đất nước đổi thay
Bước từng bước để qua ngày đen bạc
Thời gian: lời đau buồn, khúc nhạc
Nhạc khải hoàn, ai oán, bi thương
Mỗi một mùa xuân – ngẫm nghĩ, vấn vương
Đâu là ngọc, đâu vàng, thau, gang, thép
Quê hương ta dải lụa màu tươi đẹp
Bàn tay nào thêu dệt nên xuân
Mỗi một mùa xuân đất nước tưng bừng
Dâng khao khát mong chờ ước vọng
Lấy từ đất lên màu xanh cuộc sống
Rẽ trùng dương gom sóng-phồn vinh
Mùa xuân mùa xuân đêm tối và bình minh
Mùa xuân mùa xuân nắng hồng và giông tố
Trong đêm tối ai là người đau khổ
Giữa bình minh ai cuộc sống phù hoa
Dưới nắng hồng ai lộng lẫy kiêu sa
Sau giông tố biết bao điều còn lại
Từ chân lý công bằng lẽ phải
Đến đau buồn ngang trái cơ hàn
Có những người cuộc sống cao sang
Để ai đó trong mái nhà ảm đạm
Đấu tranh ư? Có bao người đã dám
Để công bằng cho cuộc sống hôm nay
Bao hy sinh cho đất nước đổi thay
Giờ lắm kẻ lên lời phủ nhận
Đâu có lẽ trời gieo số phận
Chuyện thường tình nhưng chẳng thường tình
Cũng giàu sang mà nhân thế ghét khinh
Cũng phú quý mà người đời thán phục
Trong nhung lụa nổi lên điều ô nhục
Cảnh cơ hàn mà thanh thản lương tâm
Mỗi một mùa xuân lại nở lộc nảy mầm
Cho hoa quả và cũng đầy gai góc
Mùa xuân ơi! Của đất trời, dân tộc
Lại nỡ nào còn bóng mây đen
Còn những con người ma mãnh ươn hèn
Đang phá hoại mùa xuân tươi đẹp
1992
Tú Sụn

NHƯ NƯỚC ĐỔ ĐẦU VỊT

Ảnh: Sưu tầm


Thôi nôi cháu bí thư huyện uỷ
Huyện Vị Thuỷ thành phố Cần Thơ
Nhiều xe công nối đuôi dự tiệc
Mà lãnh đạo tỉnh cũng làm ngơ

Thôi nôi cháu hạng sang bậc nhất
Bốn mươi mâm đãi khách là quan
Nên xe công ngập tràn bãi đậu
Dân nhìn vô chỉ biết bàng hoàng

Nhà nước đã có chỉ thị cấm
Sử dụng xe công cho việc riêng
Cấm thì vẫn được gọi là cấm
Vi phạm cứ xảy ra triền miên

Đúng như là nước đổ đầu vịt
Bởi giơ cao đánh khẽ nên lờn
Cho dù đây là tham nhũng vặt
Không chấp hành tội phải nặng hơn

Mới biết thế nào là trì trệ
Biết thế nào luật pháp không nghiêm
Lãnh đạo giờ nịnh bợ tham nhũng
Thấy làm sai cứng họng nên im

Lâu nay quan chưa hề gương mẫu
Bởi vì ôm quyền lực trong tay
Ban cho mình tự tung tự tác
Thậm chí kiêm luôn: bọn cướp ngày

Xin đề nghị giữ nghiêm phép nước
Cần đuổi ngay những kẻ công thần
Không chấp hành công văn chỉ thị
Dùng xe công cho việc cá nhân
17/2/2019
Tú Sụn

THẦY MÀ CŨNG GIAN*

Ảnh: Sưu tầm


Làm thầy mà lại dối gian
Dạy trò thì ắt trăm đàng trò hư
Bộ giáo dục mãi thế ư
Lâu nay bê bối đến chừ vẫn nguyên
Ngày xưa thầy: bậc thánh hiền
Ngày nay thầy chỉ vì tiền là sao
Ngày xưa đạo đức đề cao
Ngày nay tuyển chọn ào ào nên ri
Thầy hiệu trưởng gian thu chi
Mất hết nhân cách còn gì để tôn
No mất ngon, gian mất khôn
Rồi đây sự nghiệp bị chôn xuống bùn
Tham lam quá nên phát cuồng
Bức tranh giáo dục lắm buồn nhiều lo
16/2/2019
Tú Sụn
* Thầy hiệu trưởng trường PTCS Chương Dương, Hoàn Kiếm, Hà Nội

KỶ LUẬT CHO VUI

Ảnh: Sưu tầm


Vi phạm pháp luật rành rành
Kỷ luật lãnh đạo Vân Canh nữa vời
Phá rừng là chuyện tày trời
Kỷ luật khiển trách! Cạn lời xiết bao
Đúng là kỷ luật tào lao
Tuyên bố cho có, đồng bào thị phi
Tỉnh Bình định xử du di
Hay là cũng được chung chi ít nhiều
Đồng tiền quý, đồng tiền yêu
Đồng tiền gỡ gạc tuyệt chiêu ngọt bùi
Thế nên kỷ luật cho vui

16/2/2019
Tú Sụn

TRÌ TRỆ TRƠ LÌ CỦA LÃNH ĐẠO

Ảnh: Sưu tầm


Quốc gia đã có nhiều bộ luật
Nhưng người phạm pháp cứ để yên
Côn đồ liên kết quan gian lận
Phá hoại niềm tin chỉ vì tiền

Quá nhiều vụ việc trong cả nước
Cưỡng chế người dân mượn côn đồ
Như thế là ta đã phạm pháp
Còn đâu tư tưởng của Bác Hồ ?

Quá nhiều trạm BOT trong toàn quốc
Làm sai dân cãi, mượn côn đồ
Doanh nghiệp, quan tham thành một bọn
Đàn áp dân lành chứ ai vô

Gần đây BOT Phú Gia-Phước Tượng
Xảy ra xô xát mất an toàn
Cũng vì đặt trạm sai vị trí
Côn đồ đánh đập trước công an

Bấy lâu người dân luôn bức xúc
Nói hoài Chính phủ vẫn không nghe
Để cho xã hội luôn nhầm hiểu
Nhà nước, quan gian đứng một phe

Niềm tin chế độ dần mai một
Kinh tế thụt lùi đến thảm thương
Nợ công chồng chất cao vượt ngưỡng
Đất nước rơi vào thế nhiễu nhương

Trì trệ trơ lì của lãnh đạo
Mù mờ nhưng cũng đã hiểu ra
Của cải bạc tiền mờ ý chí
Bức tranh ảm đạm của Quốc gia
16/2/2019
Tú Sụn

GIÁO SƯ SỬ HỌC TỒI

Ảnh: Sưu tầm


Là một giáo sư sử
Lại có bộ óc tồi
Chả hiểu gì về sử
Ngu muội quá! Than ôi!

Là giáo sư sử học
Tên ông: Phạm Hồng Tung
Sao mà kém cỏi thế
Hay là ông bị khùng

Ông nói cần “hoà giải”
Với bọn Tàu ác ôn
Một luận điệu bậy bạ
Mà ông cho là khôn

Cho ông này viết sử
Sẽ bóp méo vo tròn
Chẳng còn gì là sử
Đúng không bằng trẻ con

Tốn biết bao xương máu
Quân dân ta kiên cường
Đánh tan quân bành trướng
Mà ông ta xem thường

Nếu như ông: mất nước
Sợ Tàu đến bây giờ
Ông quá là hèn nhát
Nên cứ nói bá vơ

Lịch sử là lịch sử
Phải nêu cao hằng ngày
Trang hào hùng dân tộc
Không được phép đổi thay
16/2/2019
Tú Sụn

CHIỀU BUỒN ĐÀ LẠT

Ảnh: Sưu tầm


Anh đến đây chỉ một mình
Không có em gốc thông già rưng nước mắt
Cơn mưa chiều Đà Lạt
đã qua rồi mà vẫn buốt trong tim
Thung lũng tình yêu triền thông im lìm
Ngàn hoa cỏ như đợi chờ hơi ấm
Gió không thổi sao mặt hồ cuộn sóng
Ôi sóng mặt hồ hay sóng cuộn lòng ta
Đà Lạt buồn vì thiếu một loài hoa
Anh mơ ước chẳng bao giờ có được
Trên đồi Cù cỏ xanh mườn mượt
Đơn lẻ mình anh giữa hạnh phúc bao người
Nhặt cánh hoa rơi âu yếm tìm vui
Cố tận hưởng hương vị cao nguyên chiều vừa xuống
Kết bạn với rừng thông chia buồn
Đùa với hồ Xuân Hương cho vơi khao khát
Giữa trời chiều Đà Lạt
Không có em gốc thông già rưng nước mắt
1991
Tú Sụn