NGÀN THU

Ảnh: Sưu tầm


Cành trơ trụi cho đất vàng ươm
Màu xanh thắm đâu rồi hỡi gió
Trời ảm đạm mà sao vẫn tỏ
Tiếng xạc xào lạnh lẽo ngàn thu

Ngàn thu hỡi, rùng mình rớt lệ
Giọt sương nào sót lại ngày qua
Trả lại đất những gì có thể
Và để rồi nở rộ ngàn hoa

Cành trơ trụi chờ ngày nảy lộc
Đất vàng ươm trả nhựa lên cành
Này người hỡi nỡ nào lại khóc
Khi bầu trời sắp sửa trong xanh
1991
Tú Sụn

VỪA ĐẤM VỪA XOA*

Ảnh: Sưu tầm


Từ cơ sở đến cấp trên
Vừa dốt vừa ẩu mới nên nỗi này
Nếu là trồng một cái cây
Chỗ chưa hợp lý chuyển ngay là thường
Đằng này dự án môi trường
Đầu tư trăm tỷ biết đường nào ra
Không hợp lý dân họ la
Gây ô nhiễm dân kêu ca đúng rồi
Lâu nay xử lý đã tồi
Vũ lực đàn áp buông lời răn đe
Vì chân lý nên không nghe
Bấy lâu lãnh đạo gầm ghè với dân
Nỡ nào bảo thủ bất nhân
Đồng bào đùm bọc tương thân kia mà
Lần này công bố thanh tra
Vờ vịt đổ lỗi qua loa làm màu
Đe doạ trước vỗ về sau
Chiêu bài lố bịch mà đau đớn lòng
Điều mà dân muốn dân mong
Là không ô nhiễm cộng đồng dân cư
Đề nghị chủ tịch, bí thư
Hãy ra quyết định chuyển từ hôm nay
Người dân tốn biết bao ngày
Kiên trì tranh đấu, đắng cay đã nhiều
“Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn còn chế độ hãy yêu dân mình” **
15/2/2019
Tú Sụn
* Nói về dự án nhà máy rác Đức Phổ
** Phỏng theo ca dao

BẤT BÌNH ĐẲNG

Ảnh: Sưu tầm


Trường đại học sư phạm
Thành phố Hồ Chí Minh
Vừa đề ra quy định
Gây ra nỗi bất bình

Người cao dưới mét rưỡi
Họ không tuyển vào trường
Đó là bất bình đẳng
Quy định không bình thường

Việc này cần lên án
Phân biệt thế là sai
Nếu cả nước cũng thế
Người thấp vứt cho ai

Thấp mà đạo đức tốt
Thấp mà biết yêu nghề
Thấp mà có năng lực
Sao nhà trường lại chê

Kể cả người tàn tật
Như Stephen Hawking
Cả thế giới ngã mũ
Hãy trố mắt lên nhìn

Hay là theo Trung Quốc
Sinh viên dưới mét năm
Không cấp bằng tốt nghiệp
Bọn chết băm chết vằm

Trường đại học sư phạm
Thành phố Hồ Chí Minh
Không có chút đạo đức
Tất nhiên sẽ bị khinh
15/2/2019
Tú Sụn

NGÀY VALENTINE EM NÓI*

Ảnh: Sưu tầm


Em không muốn được anh tặng hoa
Em cũng không thích sô cô la
Em chỉ cần con tim yêu dấu
Mãi mãi cho em đó là quà

Em không thích đưa đi shoping
Em chỉ thích cho em niềm tin
Điều em thích là anh sẵn có
Trào dâng hạnh phúc hai chúng mình

Và anh hứa suốt đời như thế
Mãi vì em và mãi yêu em
Thích và muốn của em quá dễ
Anh sẵn sàng mãi mãi tặng em
14/2/2019
Tú Sụn
* Tặng Thanh Loan Nguyen

HAI ĐỨA BÉ

Ảnh: Sưu tầm


Ngày kẻ địch đánh bom miền Bắc
Có những vùng bom giặc đốt thiêu
Cửa nhà tan nát, tiêu điều
Dân lành vô tội sớm chiều gian nan
Có một cảnh tại làng xứ Lạng
Một gia đình bom đạn xéo dày
Mịt mù nhà cửa khói bay
Mẹ cha chết hết thương thay cuộc đời
Còn lại chỉ hai người con trẻ
Đứa trai thời lên bảy tuổi đầu
Bé Lan em gái sinh sau
Mồ côi cha mẹ ôi đau đớn lòng
Vì thương xót cùng dòng máu đỏ
Lứa tuổi thơ bé nhỏ biết gì
Nhân từ bác ái khắc ghi
Bà con cô bác tiếc gì sớm hôm
Xây dựng lại một ngôi nhà mới
Có vườn rau bên lối ra vào
Cuộc đời tình cảm khát khao
Anh em chung sống xiết bao yên lành
Thiên nhiên đẹp cũng dành ưu đãi
Cảnh quê hương một dãi lụa màu
Núi non làng xóm liền nhau
Sông hồ đồng ruộng lên màu tương lai
Từng nương sắn chạy dài trùng điệp
Ruộng ngô vàng làm đẹp nông trường
Mọi người đoàn kết yêu thương
Sớm chiều lên rẫy xuống nương ra đồng
Hai đứa bé đồng lòng vui vẻ
Với bà con già trẻ láng giềng
Cuộc đời tươi đẹp bình yên
Hằng ngày cắp sách đến trường học chăm
Lòng mơ ước bao năm vẫn tỏ
Nhiều bạn bè lớn nhỏ xa gần
Thường xuyên thăm hỏi ân cần
Tiếc thương cho Hải đôi chân tật nguyền
Một cuộc sống nối liền đôi nạng
Chống lêu khêu cùng bạn học hành
Ước mơ học tập thành danh
Quyết tâm phấn đấu khó khăn không lùi
Tuổi trẻ đã nếm mùi cay đắng
Dù tật nguyền mưa nắng nào cam
Chiếc cầu qua suối đầu làng
Một hôm đi học kinh hoàng xảy ra
Cầu người khoẻ đi qua cũng khó
Chỉ một mình nào có ai đâu
Trong khi cố gắng qua cầu
Không may trược ngã cơn đau xéo dày
Trong bệnh viện từng ngày điều trị
Cô giáo Tày bè bạn mến thân
Đến thăm an ủi ân cần
Ốm đau đã khỏi vô ngần sướng vui
Trả lại Hải cuộc đời tươi trẻ
Chăm học hành hoạ vẻ say mê
Nghìn tia hy vọng tràn về
Anh em nương tựa giữa quê hương mình
Một cuộc sống hữu tình êm ái
Một mái nhà hai trái tim non
Muôn vàn tình cảm sắt son
Dẫu rằng hai đứa vẫn còn trẻ thơ
Lan cần mẫn chăm lo nhà cửa
Lo cho anh từng bữa cơm ngon
Gái ngoan chăm học chăm làm
Lợn gà vườn tược sớm hôm miệt mài
Lòng vui sướng tháng ngày rạo rực
Bao cô đơn khổ cực đều tan
Tương lai rộng mở huy hoàng
Hoà cùng nhịp sống bản làng yên vui
Thù quân giặc chưa nguôi trong dạ
Sống yên lành chưa thoả lòng người
“Môi se vừa nở nụ cười
Thì răng lại cắn vào môi chưa lành”
Cầu Hữu Nghị rành rành còn đó
Tình anh em nào có còn gì
Bắc Kinh một lũ ngu si
Bày mưu ăn cắp rồi đi la làng
Một buổi sáng kinh hoàng khủng khiếp
Hàng vạn quân liên tiếp lấn sang
Đạn bom gào thét nổ vang
Giết người cướp của xóm làng xác xơ
Như trong một giấc mơ thần thoại
Người dân lành biết chạy về đâu
Gánh gồng lũ lượt cùng nhau
Băng đồng vượt suối kéo mau vào rừng
Lan xếp gọn áo quần vào gánh
Và mang theo khoai sắn ăn đường
Cảnh tình ai thấy cũng thương
Anh em thơ dại biết nương thế nào
Súng đạn vẫn ào ào như bão
Hải tật nguyền lảo đảo trên đường
Nhìn anh đau buốt tận xương
Nhỡ đi nhỡ ở biết đường nào đây
Bọn Trung Quốc bao vây khắp ngã
Tiếng hét hò như đã gần bên
Đi trong lửa đạn làn tên
Hải, Lan vẫn vững lòng bền sắt son
Đưa anh chạy hết con đường đất
Kiệt sức rồi Hải ngất bên đường
Một mình giữa chốn chiến trường
Lan làm sao được trăm nghìn gian nan
Ngay lúc đó có An trở lại
An là người bạn Hải rất thân
Không cần nghĩ ngợi phân vân
Kề vai cõng Hải nhanh chân ven rừng
Lan vừa mệt vừa mừng thoát nạn
Lúc lâm nguy có bạn cứu mình
Ôi sao nặng nghĩa thắm tình
Bạn bè như bóng với hình xưa nay
Lúc hoạn nạn đắng cay chia sẻ
Tình anh em tuổi trẻ mặn nồng
Gian nguy chung sức chung lòng
An đưa Lan, Hải vào trong khe rừng
Đặt Hải xuống vừa mừng vừa mệt
Tảng đá bằng ngồi xệch thở dài
Bổng dưng nhớ đến cái đài
Nảy ra ý nghĩ là quay trở về
Rồi thoáng vụt không hề e ngại
Nhanh chân An quay lại lấy đài
Anh em Lan Hải ở đây
Ào ào giặc đến bao vây truy lùng
Súng đạn nổ đùng đùng lửa cháy
Tình thế này biết chạy về đâu
Ngập ngừng tính toán hồi lâu
Cõng anh chân chạy trên đầu đạn bay
Hai đứa trẻ đắng cay nhiều thế
Phải chăng người hay dế hay giun
Mà luôn phải dủi phải đùn
Để hòng sống sót dưới mùn dưới phân
Trong lửa đạn một thân chèo chống
Chạy tìm đường khuất bóng nương mình
Đường dài kiệt sức bình sinh
Làm sao thoát bọn Bắc Kinh bây giờ
Lan cố chạy đến bờ sông nhỏ
Nước trong veo cây cỏ um tùm
Tưởng rằng thoát khỏi miệng hùm
Ngờ đâu bọn giặc vẫn lùng theo sau
Tên đầu trọc chạy mau đuổi kịp
Mắt trợn trừng vừa thét vừa gào
Than ôi! Giờ biết làm sao
Lưỡi lê sáng quắc dí vào ngực em
Hai đứa bé chân run miệng khóc
Mắt vẫn nhìn đầu trọc, lưỡi lê
Trời ơi một cảnh gớm ghê
Thương hai đứa trẻ mà tê tái lòng
Lùi vài bước ngược dòng nước chảy
Lan ngập ngừng:”cháu hãy còn thơ
Cầu mong ông hãy thương cho
Tật nguyền nhỏ dại nào đâu biết gì”
Thằng đầu trọc không cần suy nghĩ
Cằm bạnh ra như quỷ giết người
Miệng Lan mếu khóc như cười
Như đang thách thức bọn người dã man
Giữa lúc đó tên quan xông đến
Lời nhỏ to như mến trẻ con
Hỏi thăm ra vẻ ân cần
Cháu nay đã khỏi hẳn chân chưa nào
Nghe giọng nói ngọt ngào như mật
Nhìn dáng người như bậc hiền lương
Ngỡ là bọn chúng đoái thương
Mắt Lan rạng rỡ miệng luôn trả lời
Hỏi cặn kẻ thế rồi im lặng
Nhìn chăm chăm và hắn bảo em:

Cõng anh đứng dậy thử xem
Kề vai Lan cõng đứng lên vững vàng
Giữa lúc đó tên quan nhìn trọc
Mắt trợn tròn liếc dọc liếc ngang
Trọc đầu hiểu ý của quan
Lưỡi lê tàn nhẫn xuyên ngang hai người
Quan đắc chí phá cười khả ố
Tên trọc đầu lại cố dúi thêm
Day ngang day dọc nhấc lên
Lưỡi lê như thể mũi tên bắn vào
Xuyên qua tim máu đào lai láng
Hai trẻ thơ loạng choạng ngã nhào
Giữa vùng đất rộng trời cao
Xảy ra một cảnh xiết bao oán hờn
Ôi căm phẫn nghìn lần vạn kiếp
Lũ Bắc Kinh bành trướng giết người
Thù này thù mãi muôn đời
Một phường gian ác có trời nào tha
16/4/1979
Tú Sụn

MỘT MÁNH KHOÉ HẠ CÁNH AN TOÀN

Ảnh: Sưu tầm


Toàn những tên tham quan
Được đứng ra làm luật
Tạo hành lang hợp thức
Để hạ cánh an toàn

Cũng bởi vì gian tham
Mà định ra thời hiệu
Hết thời hiệu là chịu
Không được phép tống giam

Kẻ hở luật lâu nay
Các quan tham đều lách
Bao tội lỗi phủi sạch
Một mánh khoé quá hay

Nay Bộ nội vụ bàn
Thời hiệu sáu mươi tháng
Quan tham cũng không ngán
Vì mua được thời gian

Mua kéo dài thời gian
Kể từ khi hạ cánh
Như là có phép thánh
Sẽ ung dung an toàn

Vi phạm phải điều tra
Không thời hiệu chi hết
Trừ khi hắn đã chết
Mới không đưa ra toà

Đúng là một mánh khoé
Để hạ cánh an toàn
Nay đừng hòng ăn gian
Đã sửa luật rồi nhé!
13/2/2019
Tú Sụn

PHẠT KIỂU…GÃI NGỨA*

Ảnh: Sưu tầm


Một kiểu kinh doanh cắt cổ
Nhà hàng Tháp Bà Làng Chài
Phá tan thương hiệu du lịch
Nghe qua ai cũng thấy sai

Một kiểu kinh doanh chặt chém
Nhà hàng Hưng Phát Nha Trang
Trứng, cà chua năm trăm ngàn
Nghe qua mà ai cũng khiếp

Báo chí đồng loạt lên tiếng
Công an cũng đến hỏi thăm
Quản lý thị trường xử phạt
Mức phạt chẳng đáng bao lăm

Đáng trách cơ quan quản lý
Phạt chi có mấy trăm ngàn
Phạt kiểu như là gãi ngứa
Hèn gì chặt chém tràn lan
13/2/2019
Tú Sụn
* Mức phạt 750.000 đồng cho cơ sở kinh doanh chặt chém du khách giống như là gãi ngứa!

ĂN CẮP CÓ TỔ CHỨC

Ảnh: Sưu tầm


Cả nước hàng trăm BOT
BOT nào cũng khai gian
Ăn cắp có tổ chức
Bởi bàn tay nhà quan

Vì quan có quyền lực
Áp đặt bậy không sao
Nâng khống giá xây dựng
Khai tụt tiền thu vào

Đó là chúng ăn cắp
Gian lận đến hai lần
Chiếm đoạt tiền Nhà nước
Gây hại cho người dân

Bộ giao thông biết hết
Chính phủ cũng đã nghe
Nhưng vẫn cứ im lặng
Bọn chúng cùng áp phe

Cú áp phe lịch sử
Chúng đông như quân Nguyên
Toàn bọn có quyền lực
Chống mấy chúng cũng yên

Người dân muốn BOT sạch
Muốn chế độ công bằng
Quan gian làm BOT bẩn
Vì chúng quá tham ăn

Ăn cắp có tổ chức
Kẻ thù của nhân dân
Nguy cơ của đất nước
Sợi tóc treo ngàn cân

Minh bạch mới tồn tại
Nhân dân mới đồng lòng
Nếu không sớm khắc phục
Tất yếu sẽ tiêu vong
13/2/2019
Tú Sụn

DỐT VỀ LUẬT

Ảnh: Sưu tầm


Là lãnh đạo doanh nghiệp
Lại tưởng mình chính quyền
Ra lệnh cấm phương tiện
Đúng là dốt triền miên

Sao mà quá hài hước
Một cái lệnh ngây ngô
Lòi cái đuôi dốt nát
Nên có thói côn đồ

Ví một tên tội phạm
Dùng súng để bắn người
Toà bỏ tù cây súng
Nghe qua thật hổ ngươi

Vê e xê (VEC*) dốt luật
Trót cấm xe lưu thông
Cần kịp thời chấn chỉnh
Dẹp bỏ cái thói ngông
12/2/2019
Tú Sụn
* Tổng công ty đầu tư phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC)

DẠI MỒM

Ảnh: Sưu tầm


Dại mồm đã mấy chục lần
Nói ra dân mạng họ dần đến nơi
Thế mà cũng chẳng chịu thôi
Lần này có trót lỡ lời hay chăng
Tết Việt sao chẳng chịu ăn
Cứ đến hai tám hằng năm là chuồn
Cứ như bà đã bị cuồng
Muốn hỏi ra nhẽ ngọn nguồn tại sao
Tiến sỹ mà nói ào ào
Lập luận sai bét có nào hay ho
Tết đoàn tụ vui ấm no
Cổ truyền dân tộc chăm lo giữ gìn
Tổ tiên gởi gắm niềm tin
Bà con thân thuộc thắm tình ngày xuân
Nếu không tha thiết, không ưng
Xin bà im ỉm chớ đừng nêu ra
Đi đâu thì mặc kệ bà
Triệu người như một: quê nhà đón xuân
11/2/2019
Tú Sụn